Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ứng Đề không nghĩ đến lúc này Lâu Hoài sẽ gọi điện thoại tới.
Khoảnh khắc trợ lý Dư xuất hiện ở phim trường và nói những lời đó, cô liền biết Lâu Hoài tạm thời vẫn chưa biết chuyện bên này. Nếu như biết, với phong cách làm việc của anh thì sẽ không đơn giản là bảo trợ lý Dư qua đây một chuyến như vậy.
Tuy rằng cô cũng không đoán được anh sẽ làm gì.
Đối với anh mà nói, cô chưa quan trọng đến mức phải đại động can qua.
Chỉ là đàn ông đều có lòng tự tôn và dục vọng chiếm hữu, đồ vật của mình tuyệt đối không thể để người khác chạm vào hay bắt nạt.
Ôn Thư Du ở bên ngoài làm trò trước mặt bao nhiêu người khiến cô khó xử, điều này chẳng khác nào đánh vào mặt Lâu Hoài.
Ứng Đề cảm thấy, Lâu Hoài không phải loại người bị chọc tức ngay trước mặt mà còn có thể thờ ơ.
Lúc thấy anh gọi vào máy trợ lý Dư, phản ứng đầu tiên của cô là xem điện thoại của mình, quả nhiên trên đó có hai cuộc gọi nhỡ.
Buổi quay chiều nay vốn dĩ đã kết thúc từ sớm, vì Ôn Thư Du làm ầm ĩ nên chậm trễ vài tiếng đồng hồ.
Theo lịch trình ban đầu, giờ này Ứng Đề đã ở khách sạn nghỉ ngơi.
Trong khoảng thời gian này nếu Lâu Hoài gọi tới, cô sẽ không bỏ lỡ.
Nhưng sự việc phát sinh đột ngột, điện thoại cô để chế độ im lặng quá lâu, lại không báo trước cho Lâu Hoài, Lâu Hoài không liên lạc được với cô, đành phải tìm trợ lý Dư.
Trợ lý Dư đưa điện thoại đến trước mặt cô, nói: “Ứng tiểu thư, điện thoại của Lâu tổng.”
Ứng Đề nhận lấy, đồng thời gật đầu cảm ơn anh ta.
Trợ lý Dư cười cười, lui ra khỏi phòng họp, nhường không gian lại cho hai người.
Ứng Đề nghe máy, cúi đầu mân mê lòng bàn tay, nói: “Anh tìm em à?”
Đầu dây bên kia cười một tiếng, tiếng cười nhẹ nhàng lười biếng, có vài phần lơ đãng, rất quyến rũ.
Con người anh không chỉ tướng mạo đẹp, ngay cả giọng nói cũng gợi cảm mê người. Lần đầu tiên gặp gỡ, thứ đầu tiên mê hoặc Ứng Đề chính là giọng nói của anh.
Nói là tiếng trời cũng không quá, âm thanh thanh lãnh cứ thế xé toạc sự không có hảo ý xung quanh, chiếu rọi vào cuộc đời vốn dĩ ảm đạm không ánh sáng của cô.
Ứng Đề mím môi: “Hình như lại vì chuyện của em mà làm phiền anh làm việc rồi.”
Lâu Hoài lại không để ý lắm, hỏi: “Người có sao không?”
Cô lắc đầu, rồi nhận ra đang nghe điện thoại anh không thấy được, liền nói: “Không sao, nhưng mà Ôn tiểu thư có lẽ bị em chọc tức không nhẹ.”
Lâu Hoài lại hỏi: “Lần trước em có một vai diễn bị cướp mất à?”
Ứng Đề nghĩ, sao anh ấy lại biết được?
Không nghe thấy cô trả lời, anh ừ một tiếng, thong thả nói: “Nói đi.”
Câu nói này lại mang cái giọng điệu ra lệnh thường ngày của anh.
Ứng Đề nói: “Không có gì, vừa khéo bị cướp mất, nếu không em còn phải rối rắm xem nên xin nghỉ thế nào để về thăm mẹ.”
Đầu dây bên kia bật cười, là bị chọc cười: “Ứng Đề, em biết tự an ủi mình như vậy, anh nên nói gì mới tốt đây?”
Cô cúi đầu thật thấp, nói: “Anh không cần nói gì cả, có anh ở bên cạnh em là được rồi.”
Lâu Hoài im lặng một chút: “Ấm ức không?”
Ứng Đề lắc đầu: “Sẽ không, cô ấy cũng tặng em gần một triệu tệ, cuối cùng em lại đầu tư vào để ký hợp đồng lại.”
“Xem ra là nghe lọt tai lời hôm đó rồi,” Lâu Hoài cười khẽ, giọng trầm thấp: “Không chỉ biết cắn người, mà còn biết tính kế nữa.”
Ứng Đề nói: “Đó là do anh dạy tốt.”
Lại là một khoảng trầm mặc, Ứng Đề nghĩ nghĩ rồi nói thêm: “Nhưng mà những cái đó em chỉ dùng với người ngoài thôi.”
Cô có bao nhiêu toan tính cũng sẽ không nhắm vào anh, cũng không nỡ.
Lâu Hoài nghe ra được, nhưng không đáp lại. Thông minh như Ứng Đề cũng hiểu, sự im lặng của anh chính là câu trả lời tốt nhất.
Cô có thể nhiệt tình cho đi, có thể to gan bày tỏ, đó là tự do của cô, nhưng anh không nhất định phải nhận lấy toàn bộ, cũng không phải cứ nhận là phải đáp lại.
Lâu Hoài nói: “Chuyên tâm quay phim, khi nào về nói với anh một tiếng.”
Ứng Đề có chút hờn dỗi: “Nói với anh làm gì?”
Anh nói: “Anh bên này không đi được, để trợ lý Dư qua đón em.” Dứt lời, anh cảm thấy như vậy có vẻ phiền phức, liền bảo: “Đưa điện thoại cho trợ lý Dư.”
Cô vâng một tiếng, đứng dậy mở cửa phòng họp.
Trợ lý Dư đang đợi trong sân, thấy cô mở cửa liền đi tới. Ứng Đề đưa điện thoại cho anh, nói: “Ông chủ của anh tìm anh này.”
Trợ lý Dư cung kính nhận lấy bằng hai tay, cười nói cảm ơn rồi lập tức nghe điện thoại của Lâu Hoài.
Cũng không biết Lâu Hoài nói gì, anh cứ gật đầu đáp ‘vâng, được, đã biết’ linh tinh.
Thực sự nhạt nhẽo vô cùng.
Ứng Đề nghe thấy chẳng có gì thú vị, cũng biết cuộc gọi này sẽ không quay lại tay mình nữa nên đi thu dọn đồ đạc.
Trợ lý Dư thấy cô đi ra liền đuổi theo, thỉnh thoảng đáp lại lời dặn dò của ông chủ bên kia đầu dây.
Khi cuộc gọi kết thúc, Ứng Đề cũng đã lấy xong đồ đạc. Bên cạnh, Triệu Lượng nhìn chằm chằm trợ lý Dư, nhớ tới mấy ngày trước Ứng Đề từng nói Lâu Hoài muốn đổi người đại diện khác thay thế anh.
Đây là do chưa tìm được người thích hợp nên điều người trợ lý tín nhiệm nhất qua đây trước sao?
Trợ lý Dư không hiểu sao tay người đại diện này cứ nhìn mình chằm chằm, nhưng người này không quan trọng, người quan trọng nhất là Ứng Đề. Anh nói: “Ngày kia cô về Bắc Thành phải không? Lâu tổng bảo tôi hai ngày này đi theo cô, đến lúc đó đưa cô về.”
Ứng Đề còn chưa lên tiếng, Triệu Lượng đã nhanh nhảu nói: “Trợ lý Dư, ngài cũng bận rộn, chuyện của Ứng Ứng để tôi phụ trách là được.”
Trợ lý Dư vừa nghe thấy hai tiếng "Ứng Ứng" này, không khỏi nhìn anh thêm vài lần.
Triệu Lượng tưởng anh có ý kiến với mình, lập tức nói: “Tôi nhất định sẽ chăm sóc tốt cho Ứng Ứng.”
Trợ lý Dư nghĩ, thật là không có chút mắt nhìn nào, Ứng Ứng là cái tên anh có thể gọi sao?
Sau khi đưa Ứng Đề về khách sạn, trợ lý Dư giữ Triệu Lượng lại khi anh định đi theo, nói: “Người đại diện Triệu, tôi có chút việc muốn nói với anh.”
Triệu Lượng nói: “Không phải là đến sa thải tôi đấy chứ?”
Trợ lý Dư cười nhạt: “Anh cũng sắp bị sa thải đến nơi rồi.”
Mặt Triệu Lượng nháy mắt trắng bệch.
Trợ lý Dư cũng không biết chuyện Lâu Hoài muốn thay người đại diện, đùa một chút rồi nghiêm túc nói: “Ngày thường nói chuyện với Ứng tiểu thư thì giữ khoảng cách một chút.”
Triệu Lượng nhìn khoảng cách nói chuyện giữa hai người, lùi lại một bước, rất thành thật hỏi: “Thế này được chưa?”
“……”
Trợ lý Dư cũng không vòng vo, nói thẳng: “Tên cúng cơm của Ứng tiểu thư không phải thứ anh có thể gọi, lần sau chú ý chút.”
Triệu Lượng ngẫm nghĩ một hồi, hỏi: “Không được gọi là Ứng Ứng sao?”
Trợ lý Dư trợn mắt: “Nếu không muốn giữ công việc này nữa thì anh cứ tiếp tục gọi.”
Phòng của trợ lý Dư đặt ở tầng dưới, thang máy còn phải đợi, anh đi thang bộ thoát hiểm xuống lầu.
Triệu Lượng đứng tại chỗ, suy đi nghĩ lại, chẳng lẽ nguyên nhân Lâu Hoài muốn đổi anh chính là vì anh gọi Ứng Đề là Ứng Ứng sao?
Được trợ lý Dư nhắc nhở, hình như anh cũng nhớ ra rồi.
Năm đó khi anh mới làm người đại diện cho Ứng Đề, lúc đó Ứng Đề và Lâu Hoài mới bên nhau chưa đầy một năm.
Tính cách Ứng Đề khi ấy vui vẻ và đơn thuần hơn bây giờ nhiều.
Cũng rất hay cười, nói chuyện nhẹ nhàng, giống như đóa hoa nhỏ lớn lên trong nhà kính.
Lúc đó Lâu Hoài gọi cô là Ứng Ứng.
Tuy số lần không nhiều, nhưng mỗi lần gọi, Ứng Đề luôn rất vui vẻ, hoàn toàn không màng có người khác ở đó mà nhào vào lòng anh.
Sau này cũng không biết làm sao, Lâu Hoài không gọi cô như thế nữa.
Triệu Lượng cẩn thận ngẫm nghĩ một hồi lâu, nhớ mang máng đó là hai năm trước, cũng là năm thứ ba Ứng Đề và Lâu Hoài bên nhau.
Năm ấy cũng là năm đầu tiên Lâu Hoài chính thức tiếp quản quyền lực Lâu gia. Sau hai năm quan sát, ông nội cảm thấy đã đến lúc cháu trai chính thức tiếp quản, cũng là lúc cần ổn định gia thất, liền sắp xếp cho anh một đối tượng xem mắt.
Đợt đó tâm trạng Ứng Đề rất suy sụp, cũng là lần hiếm hoi bắt đầu giận dỗi Lâu Hoài.
Cô giận dỗi cũng chỉ là không thèm phản ứng với mấy trò trêu chọc của Lâu Hoài, thật sự không đáng kể.
Đợt đó Lâu Hoài bận rộn kinh khủng, mới tiếp quản quyền lực còn chưa đứng vững gót chân, bao nhiêu con mắt nhìn chằm chằm, như hổ rình mồi chờ thay thế vị trí của anh. Vốn dĩ áp lực đã rất lớn, về đến nhà, ngay cả Ứng Đề ngày thường hay bám lấy anh cũng không chịu nói chuyện, thậm chí còn cáu kỉnh với anh.
Được vài lần như thế, Lâu Hoài nói năng không lựa lời, hỏi cô: “Ứng Ứng, vậy chúng ta chia tay nhé? Hay là chia tay chính là kết quả em muốn?”
Anh hỏi một cách thong thả ung dung.
Lúc đó anh vừa từ một cuộc họp thương mại đi ra, âu phục giày da, trên mặt còn đeo một cặp kính gọng vàng.
Trông khí phách hăng hái biết bao, trông văn nhã bại hoại nhường nào.
Từ đó về sau, anh gọi Ứng Đề chưa bao giờ thiếu cả họ lẫn tên.
Triệu Lượng nghĩ, thảo nào Lâu Hoài muốn đổi mình, hóa ra là phạm vào điều cấm kỵ của anh.
Nhưng mà, chẳng phải chỉ là một cái xưng hô thôi sao?
Anh không gọi, người khác sẽ không gọi chắc?
Nhưng tâm tư của Lâu Hoài làm sao người khác thấu hiểu được.
Nếu trợ lý Dư đã nhắc nhở, anh ta là cấp dưới đắc lực nhất bên cạnh Lâu Hoài, theo Lâu Hoài bao nhiêu năm như vậy, không ai hiểu Lâu Hoài hơn anh ta.
Để giữ bát cơm, Triệu Lượng quyết định lần sau vẫn là không gọi Ứng Ứng, cứ gọi Ứng tiểu thư cho lành.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-198627.png&w=640&q=75)








%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



