Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đêm xuân chìm đắm Chương 14.1: Tôi Đồng Ý Rút Lui

Cài Đặt

Chương 14.1: Tôi Đồng Ý Rút Lui

Trợ lý Dư thật sự sắp phát điên rồi.

Dạo gần đây anh theo Lâu Hoài đi công tác khắp nơi, công việc đã đủ bận rộn, đến thời gian nghỉ ngơi cũng không có, ai mà ngờ được, cô con gái út nhà họ Ôn lại gây chuyện cho anh ta.

Ôn Thư Du ngu xuẩn một lần thì thôi đi, Lâu Hoài bên này cũng không so đo, ngược lại nhìn thấy cây hành lá gầy yếu mình nuôi năm xưa nay đã trưởng thành một bông hồng biết gai người, trong lòng còn rất cao hứng.

Ứng Đề cũng không dễ dàng đắc tội với ai, làm việc cũng biết cân nhắc trước sau, trừ khi chạm tới giới hạn của cô, bằng không cô đều biến chuyện lớn thành nhỏ, chuyện nhỏ hóa không.

Đó cũng là lần đầu tiên Lâu Hoài thấy cô biết cắn người, biết lấy gai đâm người.

Khi trợ lý Dư đưa đoạn video đó ra trước mặt anh, Lâu Hoài cũng không tức giận, chỉ nhìn vài lần rồi hỏi Ứng Đề có bị thương không, đương nhiên là không.

Lâu Hoài rất hài lòng với câu trả lời này, bảo anh gỡ video xuống, đồng thời đánh tiếng với ngân hàng, đình chỉ hai khoản vay quan trọng của nhà họ Ôn.

Nhà họ Ôn bên kia cũng là người thông minh.

Họ tự nhiên sẽ không tin Lâu Hoài sẽ vì một người phụ nữ mà làm to chuyện, chỉ nghĩ rằng dù sao cũng là người phụ nữ đầu tiên Lâu Hoài giữ bên mình lâu nhất, anh còn chưa chán, người khác làm sao có thể bắt nạt người của anh.

Người ta vẫn nói đánh chó cũng phải ngó mặt chủ.

Nhà họ Ôn quở trách con gái út, rồi làm lại thủ tục vay vốn, thủ tục phiền phức hơn ban đầu rất nhiều, nhưng cũng may Lâu Hoài không có động thái gì thêm, chuyện này coi như cho qua.

Mọi người đều vui vẻ.

Trợ lý Dư cứ nghĩ, Ôn Thư Du không đến mức ngu xuẩn như vậy, ai ngờ cô ta thế mà lại có thể ngu xuẩn đến mức ấy.

Đá phải tấm sắt một lần chưa đủ, còn muốn thử lại lần nữa.

Cô ta cũng không nghĩ xem, Ứng Đề này là người cô ta có thể bắt nạt sao?

Khi chuyện ở Hàng Thành truyền đến tai trợ lý Dư, anh nhìn tòa nhà cao tầng này, thật sự muốn bắt Ôn Thư Du đến đây, ném xuống cho xong chuyện.

Cũng không biết nhà họ Ôn là một gia tộc lớn như vậy, lục đục đấu đá lẫn nhau, làm sao cô ta có thể đơn thuần sống đến lớn như vậy được.

Quá thiếu đầu óc rồi.

Lâu Hoài sẽ không vì tình yêu nam nữ mà bỏ bê công việc. Anh nằm gai nếm mật bao nhiêu năm mới khó khăn nắm được quyền lực tối cao của nhà họ Lâu trong tay, con đường về sau càng phải thận trọng từng bước, không thể nào vào lúc này vì một người phụ nữ mà chắp tay dâng những thứ dễ như trở bàn tay cho người khác.

Trợ lý Dư không báo trước cho Lâu Hoài về chuyện xảy ra ở Hàng Thành.

Anh chỉ tự mình điều tra lại sự việc một lần.

Không tra thì thôi, tra sâu xuống, trán anh toát mồ hôi lạnh.

Tại sao lần trước Ứng Đề lại bị cướp mất một vai diễn nữa.

Bị cướp thì thôi đi, nói trùng hợp cũng thật trùng hợp, lại chính là do Ôn Thư Du giở trò.

Vị cô chủ ngu xuẩn này sao cứ thích đối đầu với Ứng Đề thế nhỉ.

Là để trút giận cho chị gái mình sao?

Ôn Chiêu còn chưa để tâm đâu, cô em gái này ra mặt làm cái gì.

Không biết súng bắn chim đầu đàn sao?

Phàn nàn thì phàn nàn, trợ lý Dư nghĩ, nếu để Lâu Hoài biết anh giấu chuyện tài nguyên của Ứng Đề bị cướp trước đó không báo, thì tuyệt đối là tội thêm một bậc.

Nhưng sao Ứng Đề bên kia cũng cứ im hơi lặng tiếng, không biết đường chạy tới khóc lóc kể lể nhỉ.

Không đúng, nếu Ứng Đề biết khóc lóc kể lể, Lâu Hoài ngay từ đầu đã không giữ cô bên mình.

Anh giữ người này lại, một lần giữ là giữ ngần ấy năm, nhìn trúng chẳng phải là cái tính cách ngoan ngoãn không tranh không đoạt của đối phương sao?

Trợ lý Dư nhanh chóng rà soát lại toàn bộ sự việc, cùng với tình huống tồi tệ nhất có thể phải đối mặt tiếp theo, đến cuối cùng, anh quả thực tối sầm mặt mũi.

Thật muốn đâm đầu chết quách cho xong.

Anh cũng chẳng màng nhiều nữa, sắp xếp xong toàn bộ tài liệu, bảo thư ký đợi ở cửa phòng họp, nhất định phải giao tận tay Lâu Hoài ngay khi cuộc họp kết thúc. Còn bản thân anh thì mua vé chuyến bay sớm nhất chạy tới Hàng Thành.

...

Sau khi Ôn Thư Du buông lời đe dọa, tất cả mọi người có mặt đều kinh hãi.

Mọi người đều biết người đứng sau Ứng Đề là ai, tự nhiên không dám động đến cô. Nhưng Ôn Thư Du là ai, là con gái út nhà họ Ôn ở kinh thành, được cưng chiều từ nhỏ đến lớn mới thành ra cái tính cách ngang ngược kiêu căng như bây giờ.

Nhà họ Ôn tuy kém nhà họ Lâu một bậc.

Nhưng nói thế nào thì địa vị vẫn hơn Ứng Đề.

Lâu Hoài cũng chưa đến mức vì một người phụ nữ không có danh phận mà trở mặt với nhà họ Ôn.

Vì vậy, mọi người lúc này đều chờ xem kịch hay.

Muốn xem hai kẻ có tài nguyên chống lưng này đấu đá đến lưỡng bại câu thương thế nào.

Bọn họ cũng đều biết, Ôn Thư Du cuối cùng chắc cánh sẽ bình an vô sự, cái họ muốn thấy nhất chính là kết cục của Ứng Đề.

Đạo diễn vốn chẳng có tâm trạng hóng hớt, lúc này trán vã mồ hôi lạnh.

Nghĩ thầm, đại tiểu thư ơi cô có sao không vậy, tôi chỉ quay phim thôi mà chiêu chọc gì cô, cô muốn xử Ứng Đề cũng được, nhưng đừng làm ở đoàn phim của tôi chứ.

Lại nhìn sang Ứng Đề, một bộ dạng điềm tĩnh như nước.

Đạo diễn thật sự muốn đập đầu vào màn hình máy quay cho xong.

Ôn Thư Du nhìn ông ta, nói: “Đá cô ta đi, bộ phim sau của ông tôi sẽ đầu tư gấp đôi.”

Đạo diễn nghĩ thầm, đây không phải chuyện tiền bạc, đây là chuyện cái mạng già này. Ông ta cười xòa: “Chuyện này chắc là có hiểu lầm gì đó, hôm nay trời cũng nóng, hay là thế này, mọi người ngồi xuống, cùng uống ly trà lạnh, có hiểu lầm gì chúng ta nói rõ rồi hẵng quay tiếp được không?”

Ông ta lại ra hiệu bằng mắt cho Tô Vãn Hòa.

Tô Vãn Hòa cũng cười kéo tay Ôn Thư Du, nói: “Thư Du bỏ đi, mọi người bình tĩnh ngồi xuống nói chuyện đã.”

Ôn Thư Du lúc này đã bị đặt lên đống lửa, nếu theo bậc thang đạo diễn đưa ra mà bước xuống thì cô ta thua mất, truyền ra ngoài thì mất mặt chết đi được.

Cô ta vẫn kiên quyết: “Hủy hợp đồng, bằng không tôi lập tức rút vốn.”

Đạo diễn cũng hết cách, nói: “Vậy cô rút đi.”

Ôn Thư Du & Tô Vãn Hòa: “……”

Sao lại không giống như dự đoán?

Lẽ ra đạo diễn vì nịnh bợ Ôn Thư Du mà phải ném ngay một bản hợp đồng hủy bỏ cho Ứng Đề chứ?

Sao lại đồng ý rút vốn.

Ôn Thư Du và Tô Vãn Hòa đều nhìn thấy sự kinh ngạc trên mặt đối phương.

Ôn Thư Du cố gượng gạo: “Đạo diễn Lộ, ông có tin tôi bảo bố tôi phong sát cả ông không?”

Đạo diễn Lộ xua tay, ngồi sang một bên thu dọn ghế: “Rút đi rút đi, phong sát đi phong sát đi, đại tiểu thư muốn thế nào thì thế ấy, cô vui là được.”

Ôn Thư Du: ????????

Ôn Thư Du lập tức lấy điện thoại gọi điện muốn rút vốn. Tô Vãn Hòa thấy tình thế này hoàn toàn thoát khỏi tầm kiểm soát của mình, cũng kinh ngạc.

Rút vốn rồi phim này quay kiểu gì?

Cô ta còn định dựa vào bộ phim này để nâng tầm giải thưởng lên một bậc nữa mà.

Cô ta sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng.

Điện thoại của Ôn Thư Du đã gọi đi, ngay trước khi cô ta mở miệng, Ứng Đề vốn vẫn im lặng nãy giờ lên tiếng: “Ôn tiểu thư, chỉ có lựa chọn rút vốn thôi sao?”

Ôn Thư Du tưởng cô sợ, dù sao chuyện ầm ĩ thêm nữa cũng khó coi, bèn cúp máy, nói: “Đúng vậy, hoặc là cô rút, hoặc là tôi rút.”

Khi quay phim truyền hình, thông thường sẽ không quay theo trình tự cốt truyện. Mặc dù nhân vật Ứng Đề đóng xuyên suốt cả bộ phim, nhưng các cảnh quay của cô đều được dồn lại quay một lần ở phần sau, nói cách khác, khi cô đến đây lần này, đoàn phim đã quay xong hai phần ba rồi.

Lúc này nếu Ôn Thư Du rút vốn, đạo diễn Lộ không tìm được nhà đầu tư mới, thì thành quả vất vả mấy tháng trời coi như đổ sông đổ biển.

Ứng Đề nói: “Tôi đồng ý rút lui.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc