Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đêm xuân chìm đắm Chương 13.1: Ứng Đề, Đừng Có Ý Định Qua Mặt Anh, Anh Không Nói Đùa Với Em Đâu

Cài Đặt

Chương 13.1: Ứng Đề, Đừng Có Ý Định Qua Mặt Anh, Anh Không Nói Đùa Với Em Đâu

Ứng Đề nhất thời không biết nên trả lời thế nào.

Giọng điệu của Lâu Hoài quá mức nghiêm túc, ngược lại khiến cô cảm thấy có chút khó hiểu.

Hồi lâu sau, cổ họng cô cũng không thốt ra được một tiếng.

Cũng may một cuộc điện thoại đã phá vỡ cục diện gượng gạo này.

Lâu Hoài nhìn điện thoại, nói: “Suy nghĩ kỹ đi.”

Sau đó anh cầm điện thoại ra ban công nghe máy.

Ứng Đề ngồi ở đảo bếp, nhìn dáng vẻ anh đứng ngoài ban công, một tay đút túi, vẻ mặt bình thản, rồi lại chuyển ánh mắt về phía màn hình máy tính trước mặt.

Cô nhìn vào danh sách dài dằng dặc kia.

Trong lòng thầm nghĩ, anh tìm danh sách này từ khi nào, vừa rồi chẳng phải đều đang bận việc công ty sao?

Ngay sau đó lại nghĩ, tại sao tự dưng lại muốn cô đổi người quản lý?

Lúc trước Triệu Lượng làm người quản lý cho cô cũng đã được sự cho phép của anh, rõ ràng khi đó anh còn rất hài lòng mà.

Thật là một vấn đề không có lời giải.

Một người thâm trầm như anh, rất khó để người khác nhìn ra ý đồ thực sự bên trong.

Nghĩ không ra thì Ứng Đề cũng chẳng buồn nghĩ nữa.

Một lát sau, Lâu Hoài nghe điện thoại xong quay lại.

Bắc Thành đột nhiên xảy ra chút vấn đề, anh phải trở về ngay.

Ứng Đề vốn đang băn khoăn không biết nói với anh thế nào về việc không muốn đổi người quản lý. Thực ra anh cũng rất ít khi can thiệp vào sự nghiệp của cô, đều tùy ý cô. Nói đúng hơn, đây là lần đầu tiên anh ra lệnh về công việc của cô.

Chỉ là không ngờ, mệnh lệnh đầu tiên của anh lại gặp phải sự phản kháng của cô.

Ứng Đề đã nghĩ sẵn cách thuyết phục anh, lại không ngờ chẳng có cơ hội nào để nói ra.

Lâu Hoài hỏi: “Xác định chỉ ở lại đây nửa tháng?”

Cô nói: “Tạm thời là như vậy, nhưng còn phải xem xét yếu tố thời tiết và sự điều phối của phim trường, có thể sẽ ở lại thêm vài ngày.”

Anh hơi suy tư, gật đầu nói: “Về sớm một chút.”

Về sớm một chút?

Anh cũng dần quen với cuộc sống có cô rồi sao, không có cô bên cạnh, liệu anh có cảm thấy thiếu vắng điều gì không?

Ứng Đề cười, nói: “Được. Em nhất định sẽ về sớm.”

Khi tiễn anh xuống lầu lên xe, Lâu Hoài ôm hôn cô một lúc, rồi thong thả nói: “Chuyện người quản lý quyết định sớm đi.”

Ứng Đề hỏi: “Thật sự phải đổi sao?”

Giọng Lâu Hoài nhàn nhạt: “Đổi đi.”

Anh nói nghe nhẹ tựa lông hồng.

Không nghĩ tới việc anh nhất thời cao hứng lại gây ra cho cô bao nhiêu phiền toái.

Anh quen thói tản mạn, cũng quen sống trong nhung lụa, dù sao cũng luôn có những thứ tốt nhất chờ anh chọn lựa, anh căn bản không biết thế nào là cuộc sống dầu sôi lửa bỏng.

Cô thì không như vậy, cô chẳng có cơ hội lựa chọn nào cả.

Nhưng cũng biết lúc này anh thật sự bận rộn, không nên đối nghịch với anh, nếu không anh làm sao yên tâm xử lý công việc ở Bắc Thành.

Cô chỉ có thể ngoan ngoãn hùa theo anh: “Để em suy nghĩ đã.”

Lâu Hoài xoa tay cô, nắn bóp một cách lơ đãng.

Giọng anh có chút nghiêm túc hơn: “Ứng Đề, đừng có ý định qua mặt anh, anh không nói đùa với em đâu.”

...

Nhìn theo chiếc xe đi xa hồi lâu, Ứng Đề mới chậm rãi hoàn hồn đi vào trong khách sạn.

Anh bị làm sao vậy?

Giận rồi sao?

Ai chọc giận anh thế?

Khiến anh phải buông lời đe dọa như vậy?

Lâu Hoài rất ít khi nói nặng lời với cô, hiếm hoi vài lần đều là do cô thử thách giới hạn của anh, cũng may sau này cô cũng nắm được tính nết và điểm mấu chốt của anh, biết những điều đó là cấm kỵ, nên mấy năm nay thực ra cũng rất hòa thuận.

Cô không tranh không giành, bất kể là tình cảm hay sự nghiệp, cho nên trong giới tuy có nhiều người không ưa cô, nhưng thấy cô không dựa hơi người chống lưng để làm mưa làm gió hay ra vẻ ta đây, thì cũng đối xử với cô khá tốt.

Cũng vì thế mà chuyện của Ứng Đề rất ít khi cần anh ra tay giúp đỡ.

Nhưng lần này, dường như anh quyết tâm muốn cô đổi người quản lý mới, hơn nữa còn là kiểu không có đường thương lượng.

Ứng Đề thực sự rất tò mò, Triệu Lượng đã chọc giận anh ở chỗ nào?

Triệu Lượng sợ anh như thế, trốn anh còn không kịp nữa là.

Lên lầu, vừa bước ra khỏi thang máy, cô liền gặp Triệu Lượng đang đợi trước cửa phòng.

Anh có vẻ xúc động, nói: “Ác sát Thần Tài đi rồi à?”

Nghe thấy cái biệt danh này, Ứng Đề bật cười: “Có chút việc gấp nên về trước rồi.”

Cô quẹt thẻ mở cửa phòng, đi vào mà không đóng cửa. Triệu Lượng đi theo sau cô vào trong, vừa trở tay đóng cửa vừa nói: “Vị Lâu tiên sinh nhà em gần đây có vẻ quấn em ghê nhỉ?”

Lâu Hoài quấn cô?

Ứng Đề hỏi: “Sao anh thấy thế?”

Triệu Lượng nói: “Trước kia em đi quay phim, có bao giờ anh ta đích thân đưa em đi đâu?”

Lời này kể cũng đúng.

Anh rất ít khi đưa đón cô, cho dù mỗi lần đến tìm cô rất chăm chỉ, thì cũng chỉ là vì chuyện kia.

Ứng Đề đột nhiên hỏi: “Triệu ca, anh thấy em và anh ấy có tương lai không?”

Triệu Lượng cười gượng gạo.

Lúc này cô mới nhớ ra, trước đây anh đã khuyên cô không ít lần.

Không chỉ một lần nhắc nhở rằng, người như cô làm sao có thể bước chân vào cửa nhà hào môn đó.

Ứng Đề nói: “Anh ấy muốn em đổi anh.”

Triệu Lượng á lên một tiếng, mặt lập tức nhăn như quả mướp đắng: “Ứng Ứng, không phải là anh nói xấu anh ta bị nghe thấy đấy chứ? Em phải kiên định lên, bao nhiêu năm mưa gió chúng ta cũng đã cùng nhau vượt qua rồi mà.”

Ứng Đề cười: “Anh có muốn biết suy nghĩ thật của em không?”

Triệu Lượng nói: “Em sẽ không thực sự muốn đổi anh chứ?”

Cô lắc đầu, cười nhạt: “Em rất trọng tình cảm cũ.”

Triệu Lượng tức khắc hiểu ý cô, trái tim đang treo lơ lửng lúc này mới an ổn rơi xuống, anh vỗ ngực nói: “Ứng Ứng, sau này có chuyện gì em nói một hơi cho xong, tim anh yếu lắm, không chịu nổi cú sốc lớn thế đâu.”

Ứng Đề cười bảo: “Yên tâm, em cũng chưa từng tranh giành gì với anh ấy, anh ấy sẽ không làm khó em đâu.”

Triệu Lượng nói vâng: “Tổ tông ơi, em phải giữ được công việc cho anh, trên anh còn mẹ già 70, dưới còn con nhỏ ba tuổi...”

Triệu Lượng còn đang thao thao bất tuyệt, nhưng Ứng Đề lại chẳng còn tâm trí đâu mà nghe nữa.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc