Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tần Tịch cười nói: “Đại bá mẫu nói đúng, là nên đưa thiệp mời cho Tấn Vương phủ.”
Lý Thị tưởng rằng chỉ cần gửi thiếp mời là phủ Tấn Vương sẽ đích thân đến sao?
Nhiều lắm cũng chỉ phái hạ nhân mang một phần lễ mừng đến thôi!
Hơn nữa Tần Tịch biết Tấn Vương xưa nay vốn ghét tham gia những buổi yến tiệc như vậy, dù là địa thần nhất phẩm mời, ông đều thẳng thừng từ chối.
Mà Cảnh Quận Vương lại càng không ưa xã giao hơn cả Tấn vương, ở phủ Tấn vương ai ai cũng biết, ngoài yến tiệc trong cung ra, bất kỳ yến tiệc nào khác hắn cũng không tham dự!”
Phó Thị cười nói: “May có đại tẩu nhắc nhở, vẫn là đại tẩu suy nghĩ chu toàn.”
Lý Thị nghe xong liền cười: “Vậy ta liền quay về chuẩn bị đây, đợi viết xong thiệp mời ta lại nhờ Diệu nhi cầm cho Tịch nhi cháu xem thử chút nhé?”
Kỳ thực thiệp mời viết xong căn bản không cần đưa cho Tần Tịch xem, Lý Thị nói như vậy, mục đích là để nữ nhi nhà mình có cơ hội thân cận với Tần Tịch mà thôi.
Tần Tịch cười gật gật đầu: “Vâng được ạ.”
Đã đến lúc để cả nhà đại phòng chuyển ra ngoài rồi.
“Vậy chúng ta trước quay về.” Nhận được câu trả lời chắc chắn từ Tần Tịch, mẹ con Lý Thị liền mãn nguyện rời đi, nét mặt hớn hở, lòng đầy vui vẻ.
Không có người ngoài, Tần Đình Uẩn cười hỏi nữ nhi: “Tịch nhi, nghe Phùng quản sự nói con dự định tại đường Trường Thọ mở tửu lầu phải không?”
Nếu như Hoàng thành mở rộng, tây thành đó xác thực là có khả năng nhất, chỉ là không biết lúc nào mới mở rộng! Một năm hay là vài năm sau, đều có thể. Nhưng bao lâu đều không có quan hệ. Nữ nhi muốn mở tửu lầu ở đường Trường Thọ, nhưng đường Trường Thọ bên kia bị cũ, không có người quyền quý nguyện ý đến? Chuyện này cũng không có quan hệ. Ông có thể mua lại toàn bộ cửa hàng trên con phố đó, tu sửa và cải tạo lại từ đầu, xây dựng thành một khu phố thương mại sầm uất — như vậy thì chẳng lo không có người tới!”
Vừa hay dùng làm của hồi môn cho nữ nhi.
Tần Tịch gật gật đầu: “Con tình cờ từ trong sách biết được hai bí kíp, một là liên quan đến nuôi dưỡng cá biển, bí truyền còn lại liên quan đến mồi câu, con đã thử qua, cả hai bí kíp này đều là thật. Nước biển được điều chế theo bí kíp đó xác thực là có thể nuôi sống cá biển, mồi câu cá đó cũng câu được cá vô cùng dễ dàng, vì vậy con dự tính mở một tửu lầu hải sản.”
Tần Đình Uẩn nghe xong sắc mặt trở nên nghiêm túc: “Bí kíp có thể nuôi sống cá biển sao?”
Bí kíp như vậy, chẳng phải là nghịch thiên rồi sao?
Nước Thiên Nguyên trăm họ đều thích ăn cá, bao nhiêu người muốn mở tửu lầu hải sản?
Nghĩ đến năm đó ông cũng từng nghĩ qua mở tửu lầu hải sản, thậm chí còn bỏ tiền lớn thuê ngư dân ra biển đánh bắt. Thế nhưng cá biển sau khi vớt lên, dù có dùng nước biển để nuôi cũng nhanh chóng chết sạch, căn bản không thể giữ sống được. Thế là ý định ấy chẳng bao lâu đã bị hắn gạt bỏ.” Còn về công thức mồi câu, ông căn bản không để tâm. Dựa vào câu cá có thể câu được bao nhiêu chứ? Vẫn là phải dựa vào mời ngư dân ra biển đánh bắt. Vì vậy chỉ cần có thể nuôi sống là được rồi.
Tần Tịch gật đầu: “Kỳ thực tối hôm qua cá ăn chính là cá biển, Con đã để lại hai con thử nuôi một ngày một đêm. Hiện tại vẫn còn sống nhảy tanh tách. Ngày mai con đem nước biển được điều chế và mồi câu cho cha, cha có thể tìm người đi thử.”
Sau đó Tần Tịch đem kế hoạch chi tiết đã làm chiều hôm nay liên quan đến hải sản như đánh bắt, vận chuyển và quản lý tửu lầu, việc bảo mật như thế nào v.v… đều nói ra hết.
Chỉ giấu đi phần nàng đã mang hải sản từ hòn đảo ra ngoài.
Như vậy, từ lúc hải sản lên bờ cho đến khi được chuyển đến nhà hàng, hoàn toàn không ai biết bên trong rốt cuộc có những loại hải sản gì.
“Tốt lắm! Ha ha. Cách này rất tốt!” Tần Đình Uẩn vừa bắt đầu chỉ là nghiêm túc nghe nữ nhi nói một chút mà thôi, nhưng càng nghe càng nghiêm túc, nghe đến cuối cùng máu nóng càng sục sôi, thậm chí còn dâng lên một luồng cảm giác tự hào mãnh liệt! Đây chính là nữ nhi của ông.
Cách nghĩ chu toàn đến mức ông tìm không ra kẽ hở nào. Đến cả ông cũng tự thấy không bằng. Ông không khỏi bắt đầu coi trọng bí kíp mà nữ nhi nói đến. Ông nhìn sang Phó Thị với vẻ mặt đầy mãn nguyện: “Nữ nhi của chúng ta, thật sự đã trưởng thành rồi!”
Làm sao vậy? Đều không nỡ đem nữ nhi gả ra ngoài rồi! Thật là lợi cho Cảnh Quận Vương rồi.
Phó Thị mỉm cười dịu dàng: “Tịch Nhi giống tướng công, trò giỏi hơn thầy!”
Tần Đình Uẩn cười lớn, sau đó bắt đầu chuyển sang chế độ lời ngon tiếng ngọt: “Ha ha, Tịch nhi cũng giống phu nhân, thông minh xinh đẹp, dịu dàng uyển chuyển, chu đáo.”
Tần Tịch lặng lẽ ngước nhìn trời…
Ngày hôm sau, Tần Tịch lại là do tiếng sóng biển làm tỉnh giấc, nàng chỉ cần nghĩ đến liền tiến vào hải đảo.
Khi nước biển rút đi, cô nhìn thấy hải sản dưới biển hôm nay phong phú hơn nhiều so với hôm qua. Ngoài những con cua ngô của ngày hôm qua, hôm nay còn có thêm hơn mười con cá vược biển béo múp, ước chừng mỗi con nặng ít nhất ba cân, còn có năm con tôm hùm vỏ dài bằng nửa cánh tay!
Tôm hùm vỏ to như vậy, nhìn thôi đã thấy nhiều thịt rồi! Rất muốn ăn liền!
Tần Tịch còn nhìn thấy một đàn cá thu đao con bơi qua, chắc chắn là trước đây do mấy con cá thu đao mang trứng mà nàng để lại trước đó đã sinh ra."
Nàng không kìm được mà bước đến nhìn thử bên bãi đá ngầm, quả nhiên thấy không ít con hàu nhỏ đang bám chặt trên đá
Chỉ cần từ từ thu hoạch, nàng mở tiệm hải sản nguồn hàng không cần lo lắng nữa. Trái cây, lúa nước, lúa mì và các loại lương thực trên đảo đều đã chín, ngay cả rau củ trồng từ hôm qua cũng đã lớn lên.
Tần Tịch dùng ý niệm đem toàn bộ bọn chúng thu hoạch, sau đó lại trồng xuống lần mới.
Hải sản có, rau củ có, hiện tại mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ còn thiếu gió đông
Một lát nữa nàng sẽ đi ra ngoài dạo chợ, mua ít gà con, vịt con, ngỗng con thử nuôi chúng trong đảo nhỏ, sau đó lại đi câu cá.
Làm xong những thứ này, Tần Tịch lại bắt đầu ra bãi biển rèn luyện thân thể, xong xuôi mới rời đảo, dùng bữa với cha mẹ rồi lại chỉ dẫn cùng Thạch Lựu ra ngoài.”
Thạch Lựu gặp Tần Tịch mang theo cần câu và thùng nước, liền háo hức hỏi: “Cô nương, đi câu cá sao?”
“Trước hết đi dạo chợ một vòng, sau đó mới lại đi câu cá.”
“Được ạ!” Thạch Lựu cũng thích đi dạo chợ, trong chợ có đủ loại rất ngon.
Ở chợ, Tần Tịch mua cho Thạch Lựu một xiên kẹo hồ lô, vài xiên thịt dê nướng, bảo hắn vừa trông xe ngựa vừa ăn. Sau đó nàng một mình tự do đi dạo chợ, hễ thấy quả dại, hoa quả, hạt dẻ, lạc và những thứ có thể làm giống, Tần Tịch đều mua một ít.
Để thuận tiện việc đưa rau ra ngoài, nàng bèn mua thêm ít rau cải cùng củ cải.
Sau đó lại đi mua ở chỗ bán gia cầm một ít gà con, vịt con và ngỗng con vừa mới nở, mỗi loại hai mươi con, chia ra nhốt vào hai cái lồng, phủ vải xanh bên trên, từ bên ngoài hoàn toàn không nhìn thấy bên trong có gì.
Khi thấy những con heo con, cừu con, mặc dù quá lớn không thể mua ngay lập tức, nàng liền tiến tới hỏi giá cả, tiện thể hỏi luôn địa chỉ của người bán.
Cuối cùng ở cuối chợ, nàng thấy một người nước ngoài đang bày trước mặt một bao lại một bao hạt giống, có ngô, khoai tây nảy mầm, cùng vài loại hạt giống mà nàng cũng không nhận ra.
Trước sạp của anh ta có rất nhiều người vây xung quanh, nhưng vì ngôn ngữ bất đồng, anh ta chỉ có thể nói ba từ “một trăm lượng”, giá khởi điểm quá cao, do vậy mà không có ai mua.
Tần Tịch nghĩ đến kiếp trước ngô là được trồng đầu tiên ở Tây Nhung quốc, sản lượng đã gây chấn động các nước Trung Nguyên.
Chẳng lẽ là thương lái ngoại quốc này đến đây không ai mua nên lại sang nước láng giềng bán?
Chỉ là kiếp trước, khoai tây vẫn chưa xuất hiện, có lẽ là vì phát hiện mầm khoai tây có độc, nên bị vứt bỏ đi chăng.
Cảm thấy mình sau khi trọng sinh đã nhận được kịch bản nữ chính! Tần Tịch dứt khoát bước đến trước sạp hàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










