Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đêm Nào Phật Tử Cũng Muốn Độ Ta Chương 18: Hai Phần Hợp Lại (1)

Cài Đặt

Chương 18: Hai Phần Hợp Lại (1)

Thu Yến xoa xoa cái đầu tròn bóng của cậu bé, cười nói:

“Thực ra là do ngươi bị thương nặng, mặc dù đã hồi phục một nửa nhờ hồ lô chu quả của ta, nhưng ngươi vẫn lo mình quá yếu, muốn tìm một con gà yếu hơn để làm bia đỡ đạn, giúp ngươi có cơ hội chạy trốn đầu tiên khi gặp nguy hiểm! Hừ, ta nhìn thấu ngươi rồi!”

Bóng đèn nhỏ hừ lạnh: “Biết là tốt!”

Hai người không nói thêm gì nữa. Bóng đèn nhỏ lần theo mùi hương đi trước. Thu Yến theo sau, dùng linh khí trong linh thạch để xua tan chướng khí. Hai người rất ăn ý, một đường đi sâu hơn vào rừng, theo hướng ngược lại với Ngao Húc.

Ngao Húc càng tiến gần đến vị trí mà Bóng đèn nhỏ nói, mùi máu tanh càng nồng nặc, đến mức khiến hắn ta gần như ngạt thở.

Dưới đất còn có một vệt máu kéo dài, hệt như có người trọng thương vừa đi qua đây.

Nơi này chướng khí nồng đậm hơn hẳn so với những nơi khác. Những chướng thụ vốn chỉ sinh trưởng trong khí độc cũng mọc dày đặc hơn.

Càng tiến sâu vào, Ngao Húc càng phải hao tổn linh lực nhiều hơn để xua tan chướng khí. Mặc dù hắn ta vừa mới đột phá kim đan, nhưng cũng không đến mức khó khăn thế này.

Cuối cùng, khi đã xua tan được đám chướng khí dày đặc trước mắt, một sơn động xuất hiện trước mặt Ngao Húc.

Bên ngoài hang được che đậy sơ sài bằng mấy cành cây, nhưng vết máu loang lổ khắp nơi đã hoàn toàn phơi bày sự thật, bên trong chắc chắn có người bị thương nặng.

Ngao Húc siết chặt thanh kiếm trúc trong tay. Là một nho tu, hắn ta tu luyện thần hồn chi lực, và lúc này hắn ta có thể cảm nhận rõ ràng có một kết giới bao quanh sơn động.

Người bày kết giới này có thần hồn chi lực cao hơn hắn ta, khiến hắn ta không thể nào phá bỏ mà tiến vào.

Hắn ta chần chừ giây lát, rồi quyết định thử một lần.

Ngao Húc giơ kiếm trúc lên, kết ấn trong lòng bàn tay, chuẩn bị phá vỡ kết giới.

Ngay khoảnh khắc hắn ta ra tay, bên trong sơn động vang lên tiếng kiếm ngân sắc bén, tựa như cảnh báo hắn ta không được phá hủy kết giới này!

Một luồng kiếm ý vô hình không hề mang theo linh lực từ trong động lao thẳng về phía hắn ta với tốc độ kinh người.

Ngao Húc hoảng hốt, vội nâng kiếm trúc chặn lại.

Người bên trong rõ ràng không có tu vi, nhưng chỉ một tia kiếm khí cũng đã kinh khủng đến mức này!

“Người tới là ai?”

Ngay sau đó, một giọng nữ trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên từ trong động.

Ngao Húc nghe thấy giọng nói ấy, nước mắt lập tức dâng trào, gương mặt tuấn tú đỏ bừng vì xúc động.

Hắn ta nhanh chóng thu lại kiếm trúc, đến mức lưỡi cũng líu lại:

“Thu, Thu cô nương… Là ta! Ta là Ngao Húc, Ngao Húc của Ngao gia ở Hải Đông!”

Bên trong hoàn toàn im lặng.

Tim Ngao Húc như muốn ngừng đập. Hắn ta bất giác bước lên một bước.

Vì quá căng thẳng và mong chờ, hắn ta quên mất việc dùng linh lực để xua tan chướng khí xung quanh, vô tình hít phải một hơi độc nồng, lập tức khuôn mặt tuấn tú vặn vẹo vì đau đớn, cả người mềm nhũn, vô lực.

Chính lúc đó, Ngao Húc nhìn thấy một bóng người từ trong động bước ra.

Nàng ấy mặc một bộ váy dài trắng tinh, vạt áo điểm xuyết những vết máu lốm đốm. Dáng vẻ gầy gò nhưng lại toát lên nét kiên cường, tay cầm một thanh cổ kiếm mộc mạc, quanh thân kiếm vẫn còn lượn lờ kiếm khí.

Ngao Húc nín thở ngước lên, nhìn thấy gương mặt mà hắn ta ngày đêm mong nhớ.

Mặc dù Thu Yến và nàng ấy có dung mạo rất giống nhau, nhưng trên người nàng ấy lại có một thứ mà Thu Yến không có, một vẻ đẹp thanh khiết, cao ngạo, khiến người ta không thể rời mắt.

Mái tóc đen nhánh như mực của Thu Tình chỉ được vấn lên đơn giản bằng một cây trâm trúc, gió khẽ thổi qua, sợi tóc lướt nhẹ trên gò má trắng ngần.

Da trắng như tuyết, môi đỏ như son, đẹp đến mức khiến lòng người rung động.

Nàng ấy khẽ chớp mắt, đôi mắt trong veo như lưu ly ánh lên tia nghi hoặc, giọng nói thanh lạnh, đầy cảnh giác:

“Ngao Húc?”

Ngao Húc vội vàng nói:

“Tại tiên hội Đông Hải một năm rưỡi trước, ta từng có duyên gặp Thu cô nương một lần. Lần này, ta tình cờ gặp muội muội của cô nương, Thu Yến. Muội ấy nói Thu cô nương đã sống lại, vì vậy chúng ta cùng nhau đến đây…”

Thu Tình vừa nghe thấy hai chữ “Thu Yến”, đôi mắt sáng rực lên, giọng điệu cũng trở nên gấp gáp:

“Yến Yến đâu? Muội ấy đang ở đâu?”

Ngao Húc vì trúng chướng khí mà đầu óc choáng váng, hắn ta day day thái dương, nói:

“Thu Yến bảo ta đến tìm cô nương, còn muội ấy thì cùng tiểu đệ tử của Phật tử đi tìm Phật tử rồi.”

Vừa nghe thấy “tìm Phật tử”, sắc mặt Thu Tình lập tức thay đổi. Nàng ấy nhanh chóng thu kiếm, đi ra khỏi kết giới, đỡ lấy Ngao Húc rồi dìu hắn ta vào trong động, đồng thời lo lắng nói:

“Trong rừng Mê Chướng có ma tu! Khi ta tỉnh lại trong khu rừng này, ta bị rơi vào một cổ mộ. Sau khi lấy được thanh cổ kiếm này, ta chứng kiến bọn ma tu truy sát các tu sĩ.”

“Bọn ma tu đó có hơn mười tên, trong đó có cả một gã kóa thần kỳ! Không ít tu sĩ đã chết. Phật tử đã lập kết giới bảo vệ bọn ta trong hang động này, còn bản thân thì lấy thân dụ địch, dẫn ma tu đi chỗ khác. Khi đó, ma khí trong người Phật tử đã xâm nhập vào tận cốt tủy, tình trạng cực kỳ nguy cấp!”

“Ngươi nói muội muội ta đi tìm Phật tử? Chẳng phải nghĩa là muội ấy sắp phải đối diện với nguy hiểm này sao?”

“Lúc ta rời đi, muội ấy còn chưa vững trúc cơ, miễn cưỡng nhờ linh dược ta để lại mà mới chạm đến tầng đầu tiên của luyện khí. Gặp bọn ma tu kia, chẳng phải chỉ như trái dưa bị người ta tùy ý xâu xé sao?”

“Hơn nữa, Yến Yến của ta luôn ở Bồng Lai Đông Đảo, được A Thanh chăm sóc. Sao có thể một mình đi đến chỗ nguy hiểm như vậy? Chẳng lẽ là ngươi đã dụ dỗ muội ấy rời đi?”

Ngao Húc bị ánh mắt sắc bén của nữ thần nhìn chằm chằm, tim rối bời, mặt đỏ bừng, nhưng hắn ta không hề lắp bắp, mà nghiêm túc đáp:

“Vệ Phất Thanh là cầm thú!”

Biết Thu Tình sẽ không tin những lời nói suông, hắn ta đưa cho nàng ấy cuốn nhật ký của Thu Yến.

“Chuyện này tuyệt đối không thể nào!”

Thu Tình vừa xem xong cuốn nhật ký thế thân, sắc mặt lập tức trắng bệch như tuyết, môi cũng mất hết huyết sắc.

Ngón tay nàng ấy siết chặt cuốn sổ nhỏ, ánh mắt tràn đầy vẻ không thể tin được.

Nhưng ngoài sự không tin, nàng ấy còn cảm nhận được một cơn đau xé ruột xé gan.

Nàng ấy không tin rằng Vệ Phất Thanh là loại người này. Hắn ta luôn lạnh lùng, trầm tĩnh. Ngoài việc tu luyện trở nên mạnh hơn, hắn ta chỉ quan tâm đến việc quét sạch bọn ma tộc ngoài hải vực. Ngoài ra, hắn ta chưa từng thể hiện bất cứ cảm xúc cá nhân nào.

Bao nhiêu năm nàng ấy ở bên cạnh hắn ta, hắn ta chưa từng có dù chỉ một chút biểu hiện động tâm, vậy mà lại đi coi Yến Yến là thế thân của nàng ấy để giữ lại bên mình sao?

Khi xưa, Ma Tôn Hắc Quỷ bắt nàng ấy làm con tin, hắn ta cũng là người dứt khoát ra tay giết nàng ấy không do dự, xuyên kiếm qua nàng ấy để chém cả Ma Tôn sau lưng.

Lúc hắn ta vung kiếm giết nàng ấy, nàng ấy đã đau đớn vô cùng. Nhưng sau khi cơn đau qua đi, nàng ấy lại hiểu được hành động của Vệ Phất Thanh. Hắn ta chỉ muốn vì Vô Vọng Giới, vì thiên hạ này mà diệt sạch ma tu.

Nhưng… Nét chứ trên cuốn nhật ký này đích thực là của Yến Yến.

Nếu tất cả những gì ghi trong đây đều là thật, thì trong một năm nàng ấy rời đi, muội muội của nàng ấy đã phải chịu bao nhiêu khổ sở?

Vệ Phất Thanh… Hắn ta thực sự yêu nàng ấy sao?

Ngón tay Thu Tình siết chặt đến trắng bệch, hốc mắt cũng đỏ lên.

Đôi mắt mỹ lệ của nàng ấy đã đầy nước, nhưng nàng ấy kiềm chế không để chúng rơi xuống.

Nàng ấy phải nhanh chóng tìm được Yến Yến, đồng thời hỏi rõ tất cả mọi chuyện!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc