Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đêm Nào Biểu Ca Cũng Muốn Chiếm Đoạt Ta Chương 6

Cài Đặt

Chương 6

Nàng chạm phải một ánh mắt trầm tĩnh, lạnh nhạt.

Trong đôi mắt ấy chỉ có sự xa cách, dửng dưng, xung quanh thì ấm áp mà Từ Ký Mộng lại cảm giác như có dòng nước lạnh lẽo lướt qua người, giống hệt cảm giác dưới nước hôm nọ.

Khoảng cách chỉ ba bốn bước, hương trầm thanh khiết càng thêm rõ rệt, ban đầu nàng còn tưởng mình đang ở trong chùa, được thần Phật dõi theo, lòng cũng thấy an ổn.

Nhưng ngay sau đó, nàng lại cảm thấy căng thẳng.

Nam tử áo trắng ấy bỗng từ phía sau vươn tay ngăn nàng lại, giọng nhàn nhạt quát khẽ: “Đừng động đậy.”

Rõ ràng người cứu nàng là nhị biểu ca, sao vừa gặp đại biểu ca nàng lại có cảm giác như vậy? Từ Ký Mộng càng thêm bối rối, nhìn Tạ Lăng Chu với đôi mắt ngơ ngác, như thể bị sự lạnh lùng của hắn dọa cho sợ hãi.

Đây là lần đầu tiên Tạ Lăng Chu thật sự đối diện với vị biểu muội họ Từ này, nàng hành lễ rất chuẩn mực, nét mặt và động tác nghiêm túc như một đứa trẻ mới vào học đường, tràn đầy thành ý.

Khi nàng ngẩng đầu, ánh mắt hai người chạm nhau, hắn nhìn thấy một đôi mắt trong veo, ngây thơ, sạch sẽ đến tận đáy.

Đúng là một đứa trẻ ngoan ngoãn, thuần khiết.

Hoàn toàn khác với vẻ quyến rũ dưới nước hôm ấy.

Lông mi dài của Tạ Lăng Chu khẽ run lên, bàn tay giấu trong tay áo cũng vô thức siết chặt, như muốn bóp nát thứ gì đó trong lòng bàn tay, như muốn xua đuổi nó đi.

Đó chỉ là một sự cố ngoài ý muốn.

Hắn nhíu mày, rồi lại nhanh chóng giãn ra, nét mặt càng thêm lạnh lùng, ánh mắt cũng rời khỏi người Từ Ký Mộng, nhàn nhạt nói: “Làm phiền biểu muội, cho ta đi qua.”

Từ Ký Mộng lúc này mới cúi đầu, nhỏ giọng xin lỗi, rồi vội vàng tránh sang một bên nhường đường.

Đúng là nàng nghĩ nhiều rồi, vừa rồi ngửi thấy mùi hương trầm này, nàng còn tưởng đại biểu ca mới là người cứu mình, nhưng vị biểu ca này đúng như lời mama trong viện nói, lạnh nhạt, cao quý, như một pho tượng Phật lớn, không tình không dục, chỉ khi nàng chắn đường hắn mới hơi nhíu mày, lộ ra chút không kiên nhẫn.

Nói chung, nhìn thế nào cũng không giống người sẽ tự mình nhảy xuống nước cứu người, thậm chí có khi còn lười đứng nhìn.

Có lẽ hắn sẽ cứ thế đi thẳng qua, mắt không liếc ngang.

Nàng còn đang nghĩ ngợi, Tạ Lăng Vũ đã lo lắng hỏi: “Biểu muội sao thế? Bị huynh trưởng dọa rồi à?”

Nàng lắc đầu cười: “Không đâu, là ta thất lễ thôi.”

Hai người tiếp tục đi về phía trước, xuyên qua rừng mơ, Tạ Lăng Vũ dò hỏi: “Biểu muội từng gặp đại ca rồi sao?”

Từ Ký Mộng vén cành mơ chắn trước mặt: “Chưa từng, chỉ cảm thấy có chút quen thuộc thôi.”

Tạ Lăng Vũ còn đang thấp thỏm, lại nghe nàng nói: “Đại biểu ca có vài phần giống một vị huynh trưởng mà ta quen biết.”

“Người thế nào mà có thể so được với đại ca chứ?” Tạ Lăng Vũ suýt nữa buột miệng, rồi lại thấy mình thất lễ, bèn gãi mũi cười gượng: “Ý ta là, vị huynh trưởng của biểu muội chắc chắn cũng là người xuất chúng lắm.”

Từ Ký Mộng mỉm cười, ánh mắt lấp lánh: “Chỉ là khí chất có vài phần giống thôi, chứ không thể so với đại biểu ca được.”

Câu này nghe như hạ thấp, thực ra lại là bảo vệ người thân của mình, Tạ Lăng Vũ thầm kêu không ổn, không nhịn được hỏi tiếp: “Biểu muội rất thích vị công tử kia sao?”

Nơi này cây cối rợp bóng, xanh mướt một màu, không xa có một hồ nước, chính là chỗ Từ Ký Mộng từng rơi xuống.

Nghĩ tới chuyện đó, hắn liền đi thẳng tới Phật đường.

Khi đi ngang qua gốc bồ đề trước cửa, hắn ngẩng đầu nhìn lên, ký ức thuở nhỏ lại ùa về.

Vì huynh trưởng là trưởng tử của trưởng phòng, từ nhỏ đã thông minh xuất chúng, được gia đình kỳ vọng lớn nên cũng bị quản rất nghiêm.

Từ năm năm tuổi, huynh trưởng đã phải dậy sớm mỗi ngày đứng tấn một canh giờ, rồi lại chép kinh Phật một canh giờ nữa.

Còn Tạ Lăng Vũ thì chỉ thích hóng chuyện, mỗi sáng huynh trưởng đứng tấn dưới gốc bồ đề, hắn lại trèo ngược lên cây, hái bồ đề ném xuống.

Khi huynh trưởng chép kinh tu thân, hắn lại đứng bên cạnh diễn cảm đọc truyện phong nguyệt.

Hắn đọc đến đỏ mặt tía tai, còn Tạ Lăng Chu thì như không nghe thấy gì, mặt không đổi sắc.

Đúng là như hòa thượng thật.

Sau này, khi huynh trưởng mười hai tuổi, chuyển ra khỏi đại phòng, dọn đến viện Trầm Thủy gần đây, rồi hai năm rưỡi trước tổ phụ qua đời, huynh trưởng chuyển hẳn sang ở Phật đường.

Ban ngày thì tranh đấu nơi triều đình, đêm về lại trở thành quý công tử thanh tâm quả dục như hòa thượng.

Tạ Lăng Vũ thậm chí còn không dám tưởng tượng cảnh huynh trưởng đêm tân hôn, mặt lạnh như tiền mà động phòng với thê tử.

Hắn vừa cười vừa bước vào Phật đường, chính điện có pho tượng Phật cao cả trượng, uy nghiêm trang trọng, đi sâu vào trong là thư phòng, huynh trưởng đang ngồi ngay ngắn trước án, cầm bút viết gì đó.

Cảm nhận được hắn tới, Tạ Lăng Chu cũng không buồn ngẩng mắt, tay vẫn đều đều chép kinh.

Tạ Lăng Vũ nhớ lại ánh mắt huynh trưởng nhìn biểu muội như nhìn một tảng đá, vừa buồn cười vừa nhẹ nhõm: “Huynh trưởng không định thật sự đi làm hòa thượng đấy chứ?”

Tạ Lăng Chu chẳng buồn đáp.

Tạ Lăng Vũ tự thấy mình lỡ lời, huynh trưởng chỉ hơn hắn ba tuổi mà đã trầm ổn, chững chạc khiến đám huynh đệ trong nhà đều phải nể sợ.

Hắn thu lại vẻ nghịch ngợm, nghiêm túc nói: “Vừa rồi, đa tạ huynh trưởng đã cứu biểu muội giúp đệ.”

Tay cầm bút của Tạ Lăng Chu khựng lại, im lặng một lát rồi hỏi ngược: “Người cứu biểu muội họ Từ, chẳng phải là nhị đệ sao?”

“Đúng đúng, là đệ!” Tạ Lăng Vũ vỗ đùi cười: “Dù sao cũng cảm tạ huynh trưởng.”

Hôm đó hắn nghe người trong phủ nói biểu muội họ Từ không những không xấu xí như lời đồn, mà còn đẹp nghiêng nước nghiêng thành!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc