Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đêm Nào Biểu Ca Cũng Muốn Chiếm Đoạt Ta Chương 18

Cài Đặt

Chương 18

Dù trong giấc mơ kia, cuối cùng hắn cũng chỉ dùng thước gỗ phạt nhẹ vào tay nàng thôi mà.

Nghĩ đến giấc mơ ấy, tay Tạ Lăng Chu lau đàn cũng khựng lại.

Biệt danh Đoàn ca nhi là do hồi còn bé, hắn trắng trẻo mũm mĩm, Trưởng công chúa mới đặt cho cái tên ấy, năm năm tuổi cha mẹ ly hôn, trong phủ họ Tạ ngoài tổ mẫu ra chẳng ai dám gọi hắn như vậy nữa.

“Đại ca.” Tạ Lăng Vũ đầy áy náy, còn nháy mắt ra hiệu với Tạ Lăng Chu. “Trước đây đệ hứa với A Mộng sẽ tặng nàng một con mèo, ai ngờ sau này mèo của đại ca lại chạy sang viện nàng, nàng tưởng là mèo đệ tặng nên nuôi luôn, hôm nay gặp nhau mới biết hóa ra hiểu lầm.”

Thiếu niên ngoái đầu lại, liếc nhìn cô gái ngoan ngoãn đứng sau lưng mình, biểu muội lúc này chẳng khác nào đứa trẻ gây họa, lẽo đẽo theo người lớn sang nhà chủ để xin lỗi.

Nàng thấp hơn hắn cả nửa cái đầu, mỗi lần nhìn hắn đều phải ngẩng mặt lên, dáng vẻ ấy tràn đầy tin tưởng.

Một cảm giác thành tựu chưa từng có dâng lên trong lòng, Tạ Lăng Vũ cũng dịu dàng cười với nàng, trong mắt ngập tràn ấm áp như suối ngọt.

Từ Ký Mộng đang hoang mang lo sợ, may mà ánh mắt dịu dàng của nhị biểu ca đã kịp thời trấn an nàng, khiến nàng cũng đáp lại bằng một ánh nhìn đầy biết ơn.

Điều này làm Tạ Lăng Vũ bỗng dâng lên cảm giác thành tựu khi được che chở cho kẻ yếu, hắn quay đầu lại, đôi mày kiếm không giấu nổi vẻ đắc ý mà khẽ nhướn lên.

Thế nhưng vừa quay đi đã chạm ngay ánh mắt lạnh lẽo sâu thẳm của Tạ Lăng Chu.

Đại biểu ca chỉ lặng lẽ nhìn hắn, ánh mắt bình thản mà sâu xa, chẳng vội vàng cũng chẳng chậm rãi, như ẩn chứa điều gì khó nói.

Đôi mày vừa nhướn lên của thiếu niên bỗng khựng lại, mãi vẫn chưa hạ xuống được.

◎ Vì sao không cho ta lên giường ngủ? ◎

Những cây tùng trong viện Trầm Thủy đã trải qua bao năm tháng, xanh biếc vươn mình hiên ngang.

Một cơn gió nhẹ lướt qua, hương tùng thanh lạnh lan tỏa khắp sân, khiến lòng người cũng trở nên an yên.

Tạ Lăng Chu ngồi dưới gốc tùng, tay ôm cây cổ cầm, dáng ngồi thẳng tắp như hòa làm một với thân cây.

Không hiểu vì sao, Tạ Lăng Vũ luôn cảm thấy ánh mắt của đại ca nhìn mình sâu thẳm như vực, bình lặng không gợn sóng, chẳng lộ ra cảm xúc gì nhưng lại khiến hắn không khỏi nghĩ ngợi, nghi ngờ trong đó ẩn chứa điều gì sâu xa.

Đột nhiên, Tạ Lăng Vũ nhớ lại hồi mười tuổi, khi ấy hắn là đầu trò ở thư viện, vai vác thanh kiếm gỗ đào, ngẩng đầu cười ngông cuồng, tình cờ bắt gặp đại ca cầm sách bước ra từ tàng thư các.

Khi đó, Tạ Lăng Chu mới mười ba tuổi, áo trắng ngọc quan, gương mặt như ngọc vẫn còn nét trẻ con, xinh đẹp chẳng kém gì các tiểu thư, nhưng đã toát lên khí chất điềm tĩnh, gặp chuyện không hoảng loạn.

Đôi mắt đào hoa trời sinh, nhìn thì đa tình mà ánh mắt lại lạnh nhạt, chẳng vướng bụi trần.

Khi đi ngang qua Tạ Lăng Vũ, Tạ Lăng Chu liếc nhìn mấy thiếu niên bên cạnh đang run như cút, rồi lại nhàn nhạt liếc em trai một cái, lặng lẽ đi qua.

Chỉ một ánh mắt, thậm chí chẳng nói gì, nhưng Tạ Lăng Vũ năm ấy đã đọc được hai chữ từ bóng lưng ngay ngắn, trầm ổn của đại ca: “Trẻ con.”

Nghĩ đến chuyện này trước mặt biểu muội, Tạ Lăng Vũ bỗng sợ rằng, nếu đứng cạnh đại ca, nàng cũng sẽ thấy mình trẻ con, thế là hắn vội thu lại nụ cười, nét mặt nghiêm túc hẳn lên.

Hắn lại liếc nhìn Tạ Lăng Chu, lần này trong mắt đại ca không có vẻ trêu chọc, mà giống như không vui.

Vì sao lại không vui? Chỉ vì vị hôn thê của hắn nuôi nhầm mèo của đại ca? Tạ Lăng Vũ đem đầu đuôi chuyện nhận nhầm mèo kể lại, rồi mang theo mèo trắng nhỏ cùng sính lễ vốn định tặng cho Kim Ti Hổ, dâng lên trước mặt Tạ Lăng Chu: “Chuyện này là lỗi của ta, A Mộng hoàn toàn không cố ý, mong đại ca nể mặt ta, đừng trách nàng.”

Tạ Lăng Chu định từ chối, nhưng liếc thấy người phía sau Tạ Lăng Vũ cúi đầu áy náy đến mức không dám ngẩng lên, lại đổi ý, bảo hộ vệ nhận lấy mèo trắng và sính lễ.

Sau đó lấy giấy bút, dựa theo dáng vẻ Kim Ti Hổ mà vẽ lên giấy, rồi bảo Từ Ký Mộng viết tên mèo vào.

Từ Ký Mộng vừa định hạ bút, liền thấy Tạ Lăng Chu thong thả gõ ngón tay lên mặt bàn đá.

Bàn tay ấy trắng như ngọc, các đốt ngón tay thon dài.

Khi nãy chạm vào, tay nàng bị bàn tay đẹp đẽ ấy giữ chặt, cảm nhận rõ lớp chai mỏng trong lòng bàn tay hắn.

Lại nhớ đến lần trước trong mộng, đầu ngón tay ấy nhẹ nhàng xoa lên khóe môi mềm của nàng, chậm rãi nhưng lực đạo càng lúc càng mạnh, ánh mắt hắn cũng dần tối lại, giọng khàn khàn ra lệnh: “Đừng kêu.” Những mảnh ký ức ấy khiến nàng đỏ bừng mặt, tâm trí rối loạn, lơ đãng viết nhầm tên của Tướng Quân Gầy thành “Đừng kêu”.

Ngay lập tức, mặt Từ Ký Mộng đỏ bừng, như thể những giấc mộng kia hóa thành tranh vẽ, từng chút từng chút hiện lên trên giấy, nói cho đại biểu ca biết, nàng đã mơ về hắn với bao tình ý mập mờ như thế.

Lông mi Tạ Lăng Chu khẽ run, tay cũng siết lại.

Hắn cụp mắt, che đi ánh nhìn sâu thẳm khó dò, lại gõ bàn: “Nếu viết sai, có thể viết lại.”

Nhưng Từ Ký Mộng vì những giấc mộng ấy mà xấu hổ đến mức chỉ muốn độn thổ, hôm nay ra ngoài lại không buộc thắt lưng, nghĩ đến lúc nãy mèo làm loạn suýt bị hắn nhìn thấy, nàng chỉ mong mau mau chuồn đi cho xong.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc