Dù hắn nói vậy, nhưng khi ánh mắt hai người chạm nhau, Từ Ký Mộng lại thấy trong mắt hắn như có một hồ nước lạnh lẽo, khiến nàng lập tức tỉnh táo hẳn.
Bàn tay đang nắm vạt áo hắn vội vàng buông ra, giọng yếu ớt như tơ nhện: "Xin lỗi, ta..."
Tạ Lăng Chu chỉ đáp "Không sao", vẫn bế nàng đi tiếp.
Hai người băng qua rừng hoa mơ, đêm qua vừa có một trận mưa xuân, khiến hoa mơ rụng thêm không ít, hương hoa nồng nàn, không khí ẩm ướt mát lạnh, thấm vào lớp áo mỏng.
Có lẽ vì đau quá mà người ra mồ hôi lạnh, Từ Ký Mộng chỉ cảm thấy áo váy như bị thấm ướt, dính sát vào người, ngay cả hơi ấm trên người đại biểu ca cũng trở nên rõ ràng, dần dần hòa quyện với thân nhiệt của nàng.
Hai lớp áo mỏng như không còn tồn tại nữa.
Ý thức còn sót lại khiến Từ Ký Mộng như bị xé làm đôi, một bên biết rõ chuyện này thật không hợp lễ nghi, một bên lại vì đau đớn mà chẳng còn sức, chỉ muốn lười biếng dựa vào lòng hắn thêm chút nữa.
Tạ Lăng Chu như bừng tỉnh, thở phào nhẹ nhõm.
Lần trước lấy thân phận nhị đệ nhảy xuống nước cứu người còn có thể châm chước, chứ nếu để thị nữ của Từ Ký Mộng nhìn thấy hắn bế vị hôn thê tương lai của nhị đệ, chỉ sợ lại bị hiểu lầm không trong sạch.
Nên tránh thì vẫn nên tránh, hắn nhẹ nhàng đặt nàng xuống.
Từ Ký Mộng vịn tường, từng bước từng bước chậm rãi quay về viện Giảo Lê, bóng dáng mảnh mai dần khuất sau những tán cây rậm rạp.
Tạ Lăng Chu nhìn bàn tay trống không, xoay người quay lại, vừa đi qua một cổng vòm thì dừng lại, lạnh giọng nói với không khí: "Ra đây."
Sau bụi cây, một thiếu niên ngơ ngác bước ra, chính là ám vệ của Tạ Lăng Chu, Vân Ưng.
Tạ Lăng Chu bình thản nhìn hắn, giọng lạnh lùng: "Ngươi làm ám vệ kiểu gì vậy?"
Vân Ưng chột dạ: "Công tử, thuộc hạ chỉ là quan tâm, không cố ý nghe lén người đâu!"
Hắn vốn giỏi ẩn nấp, thường được phái đi dò la tin tức, rảnh rỗi thì lẩn quẩn trong phủ, vừa rồi đang nghỉ trên cây gần đó thì nghe thấy tiếng chủ tử, công tử đang thấp giọng hỏi: "Đau lắm à?", "Còn đứng dậy nổi không?"
Sau đó là một tiếng hít thở gấp gáp, mềm mại run rẩy, nghe như sắp nhỏ nước ra, rõ ràng là một tiểu thư nhà ai.
Cảnh tượng trước mắt khiến hắn ngỡ mình đang nằm mơ, công tử nhà hắn... lại ôm một cô nương trong lòng!
Cô nương ấy tai đỏ bừng, tóc mai ướt đẫm, yếu ớt thở dốc, mềm nhũn dựa vào lòng vị chủ tử vốn nổi tiếng cấm dục của hắn, mệt đến mức ngón tay cũng không nhấc nổi.
Công tử vừa đi vừa bỗng dừng lại, còn cúi đầu xuống, chẳng lẽ còn hôn nhau nữa?
Đầu óc Vân Ưng như bị sét đánh, đến gần viện của công tử, cứ tưởng chủ tử sẽ bế cô nương ấy vào phòng, đổi chỗ để "tâm sự" thêm chút nữa.
Ai ngờ cô nương ấy lại không chịu, gọi một tiếng "biểu ca" rồi vùng vẫy thoát khỏi lòng công tử, hai chân run rẩy, vịn tường từng bước đi vào viện Giảo Lê.
Đó là biểu tiểu thư, vị hôn thê của nhị công tử! Vân Ưng chết lặng, ánh mắt dừng lại trên ống tay áo đã không còn sạch sẽ của Tạ Lăng Chu, càng thêm kinh ngạc.
Không ngờ chủ tử bao năm không gần nữ sắc, vừa ra tay đã "dính" ngay vị hôn thê tương lai của đệ đệ! Nhưng tại sao lúc trước lại nói là nhị công tử cứu người? Chẳng lẽ chủ tử thích cái cảm giác mập mờ không rõ ràng này?
Bị ánh mắt lạnh như băng của Tạ Lăng Chu chiếu tới, Vân Ưng chỉ dám chỉ vào ống tay áo hắn: "Công tử, ống tay áo của ngài... không còn sạch... khụ, là không còn trắng nữa."
Tạ Lăng Chu đưa tay lên, trên ống tay áo bên phải rõ ràng có hai vết máu, nhuộm đỏ cả hoa văn mây hạc trên nền trắng, nhìn qua chẳng khác gì một con chim đỏ.
Tuyết trắng điểm chu sa, thật sự rất chướng mắt.
Chủ tớ hai người quay về Phật đường.
Tạ Lăng Chu đi đến trước bàn sách, cầm một quyển kinh Phật dày cộp, đưa cho hắn: "Kinh văn tĩnh tâm dưỡng khí, mỗi ngày chép mười lần, rèn luyện tâm tính."
Vân Ưng chân mềm nhũn, giọng cũng run run: "Công tử... thuộc hạ... không biết chữ..."
Tạ Lăng Chu lặng lẽ nhìn vết máu đỏ trên vạt áo, cởi áo khoác ngoài ra, bỗng nhớ tới hôm đó cũng từng cởi áo khoác như vậy, che đi bông tuyết anh đào trên nền tuyết trắng.
Hắn hơi ngẩn người, trong mắt thoáng qua chút mơ hồ, rồi ném áo khoác cho Vân Ưng: "Vứt đi."
Bên này, Từ Ký Mộng khó nhọc quay về viện Giảo Lê.
Trước đây mỗi lần đến kỳ nàng đều không thấy đau, lần này không chỉ trễ nửa tháng mà còn đau lạ thường.
Trong bụng như có con dao sắc giấu sẵn, mỗi bước đi là một lần dao cứa vào eo bụng, chỉ mấy bước ngắn ngủi mà nàng đi cũng thấy vô cùng khó nhọc.
Vừa bước vào cổng viện, Thải Nguyệt đang ngồi dưới gốc lê làm nữ công, thấy chủ tử mặt mày trắng bệch trở về, vội vàng chạy tới đỡ, nhưng còn chưa kịp chạm vào người, Từ Ký Mộng đã ngất lịm.
"Tiểu thư!"
Thải Nguyệt cuống quýt đỡ nàng vào trong, thấy trên váy áo có vết máu, mới biết là nàng đến kỳ.
MỌI NGƯỜI VỘI VÃ MỜI ĐẠI PHU ĐẾN KHÁM.
ĐẠI PHU BẮT MẠCH XONG, TRẦM NGÂM NÓI:
“Tiểu thư chắc là dạo trước mệt mỏi quá độ, lại còn rơi xuống nước nên bị hàn khí xâm nhập, thành ra nguyệt tín mới rối loạn như vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)