Mưa đã dần ngớt đi.
Cần gạt nước gạt đi lớp sương mờ ảo, không khí mang theo cái se lạnh ẩm ướt len lỏi vào trong xe. Không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả tiếng kim rơi.
Mãi cho đến khi bóng dáng mảnh mai kia biến mất ở cuối con đường dẫn vào trang viên, bác tài xế họ Vương mới thận trọng lên tiếng hỏi: “Tiên sinh, ngài có muốn xuống xe không ạ?”
Văn tiên sinh có vô số sản nghiệp ở khắp nơi, tòa trang viên tọa lạc trên đỉnh núi Thái Bình này cũng chỉ là một trong số đó.
Mưa phùn vẫn lặng lẽ rơi xuống.
Gương mặt người đàn ông ở ghế sau lúc ẩn lúc hiện trong bóng tối. Đôi tay thon dài của anh thong thả tháo chiếc kính gọng vàng xuống, chậm rãi lau chùi mà không để lộ bất cứ cảm xúc nào.
“Ừm.”
Đôi môi mỏng khẽ mấp máy, buông ra một âm tiết đơn giản nhưng đầy uy nghiêm. Bác Vương không dám đoán bừa ý định của ông chủ. Lần này về Hong Kong quá đột ngột, bác vốn chỉ thuận miệng hỏi một câu, không ngờ lại nhận được câu trả lời của tiên sinh.
Xe tắt máy, rồi lặng lẽ đỗ bên ngoài trang viên. Người trợ lý nhanh chóng mở cửa xe, che chắn bằng một chiếc ô đen lớn.
Trời vẫn mưa không ngừng.
Trang viên rộng lớn tựa như một mê cung, vốn là di sản từ thế kỷ trước. Kiến trúc mang đậm phong cách Gothic cổ kính và thần bí với những đài phun nước điêu khắc tinh xảo, những tháp lầu cao vút có thể thu trọn cảnh đêm Cảng Victoria vào tầm mắt. Những đỉnh tháp nhọn hoắt ấy chính là biểu tượng cho sự tôn quý và quyền lực của giới quý tộc lâu đời.
Cánh cửa gỗ sồi nặng nề được đẩy ra, để lộ đại sảnh sáng rực, lộng lẫy và xa hoa. Bên trong là cảnh ca múa tưng bừng, những bức bích họa tinh mỹ được treo trên tường cùng những giá nến bài trí vô cùng tỉ mỉ, toát lên vẻ sang trọng.
Hôm nay, bạn nối khố của Văn Kỳ về nước, nên anh ta đã tổ chức một buổi tụ tập tại đây.
Sự xuất hiện của Văn Hạc Chi đã gây nên một cơn địa chấn không hề nhỏ. Những người có mặt ở đây đều nằm lòng những giai thoại về anh: bị đưa ra nước ngoài từ thuở thiếu niên, hai mươi tuổi đã làm khuấy đảo phố Wall, năm năm sau về nước tiếp quản cơ ngơi của gia đình. Trên thương trường, anh nổi tiếng với những thủ đoạn sấm sét, được mệnh danh là “Diêm Vương sống”.
Các quý cô phát cuồng vì vẻ ngoài lạnh lùng, diễm lệ của anh, còn các quý ông thì tìm mọi cách để được làm quen với vị lão đại này. Thế là những màn mời rượu, giả vờ ngã vào lòng... đồng loạt diễn ra. Chỉ có điều, chưa ai kịp đến gần anh thì đã bị trợ lý chặn đứng lại.
Giữa ánh đèn và bóng tối chập chờn, Văn Hạc Chi bước lên lầu hai.
Thẩm Đường theo chân nhân viên phục vụ băng qua đám đông ồn ào của buổi yến tiệc, vô tình lướt qua người đàn ông ấy. Hai cái bóng in trên bức tường huy hoàng, tựa như hai cánh bướm thoáng giao nhau rồi lại rẽ lối, mỗi người một ngả.
Một giọt nước mưa “lạch cạch” rơi xuống lớp kính Tiffany. Thẩm Đường đi dọc theo hành lang dài, cuối cùng đứng lại trước một phòng khách nằm cách xa sự náo nhiệt của sảnh chính. Bên trong vọng ra giọng nói của Văn Kỳ:
“Không phải chứ, anh Kỳ, anh thực sự muốn đính hôn với đứa con nuôi nhà họ Thẩm đó sao?”
Bàn tay đang đặt trên nắm cửa của Thẩm Đường khựng lại. Lớp kim loại bóng loáng phản chiếu nửa khuôn mặt của cô.
Cuộc trò chuyện trong phòng vẫn tiếp tục với giọng điệu cợt nhả, thiếu nghiêm túc:
“Anh Kỳ, nếu anh kết hôn, vậy còn tiểu thư Thư Nhiên thì sao? Anh quên cô ấy thật rồi à?”
“Nếu anh Kỳ mà quên được Thư Nhiên thì đã chẳng có chuyện với cô nàng minh tinh lần trước.”
“Tôi đoán nhé, lần này anh Kỳ đính hôn với cô con nuôi nhà họ Thẩm cũng chỉ là chiêu trò để ép Thư Nhiên phải quay về thôi.”
Văn Kỳ không trả lời. Nhưng sự im lặng đó chính là một sự ngầm thừa nhận.
Ai cũng biết, Văn Kỳ vốn là một lãng tử phong lưu nhưng lại có một “ánh trăng sáng” không thể nào quên, tên là Tần Thư Nhiên. Kể từ khi chia tay và sang châu Âu du học bốn năm trước, Văn Kỳ đã vô số lần hạ mình cầu xin cô ta quay lại, nhưng chưa một lần nhận được cái gật đầu.
Nhân viên phục vụ bên cạnh khẽ nhắc nhở: “Tiểu thư, cô có vào trong không ạ?”
Thẩm Đường chậm rãi rũ hàng mi dài. Nghĩ đến mục đích của mình hôm nay, cô nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào.
Tiếng cười nói bên trong bỗng chốc im bặt.
Văn Kỳ đang ngậm một điếu thuốc với vẻ bất cần, chợt bị ai đó huých tay. Anh ta ngẩng đầu lên thấy Thẩm Đường đến, trên mặt thoáng qua một tia bối rối:
“Đường Đường?”
Mọi người đều biết người đính hôn với Văn Kỳ là con nuôi nhà họ Thẩm, tên Thẩm Đường. Vì thế, ngay khi Văn Kỳ gọi tên cô, hàng loạt ánh mắt soi mói lập tức đổ dồn về phía này.
Trong những buổi tiệc thế này, người đàn ông thường mang theo bạn gái xinh đẹp, lộng lẫy. Giữa một rừng những mỹ nhân váy áo thướt tha, hương thơm ngào ngạt, vẻ ngoài của Thẩm Đường lúc này lại trở nên vô cùng lạc lõng.
Hôm nay cô rời đài truyền hình là đi thẳng đến đây, trên người vẫn là chiếc váy dài đơn sắc với thiết kế đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn. Mái tóc đen dài mượt mà được vén tùy ý sau vành tai, gương mặt cô hoàn toàn để mộc không một chút son phấn.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp, gương mặt trái xoan thanh tú, trắng nõn của cô hiện lên với những đường nét nhu hòa, càng làm tôn lên khí chất ôn hòa, ngoan ngoãn. Thẩm Đường và Tần Thư Nhiên vốn không cùng một phong cách, nhưng nếu thực sự đặt lên bàn cân nhan sắc, cô gái trước mắt này tuyệt đối không hề lép vế.
Đặc biệt là khi đám công tử này đã quá quen mắt với những bóng hồng trang điểm cầu kỳ vây quanh, thì nét tự nhiên, thanh khiết toát ra từ đôi mắt, hàng lông mày của cô lại càng khiến người ta khó lòng rời mắt.
Không gian bỗng chốc im lặng lạ thường, một người trong nhóm vội lên tiếng phá tan bầu không khí gượng gạo: “Chị dâu đến lúc nào thế, sao chẳng báo trước một tiếng ạ?”
Thẩm Đường cũng phối hợp diễn vở kịch thái bình giả tạo này, cô khẽ đáp: “Tôi vừa mới đến.”
Đám người này đều là những kẻ lõi đời, vốn rất giỏi việc nhìn mặt đoán ý, họ liếc nhìn nhau một cái, thấy không nên làm tình hình thêm căng thẳng thì liền cười xòa nói đỡ: “Tôi đã bảo mà. Sao hôm nay cậu Kỳ cứ thẩn thơ hoài, hóa ra là trong lòng đang mong ngóng chị dâu đây mà.”
Thấy sắc mặt Thẩm Đường vẫn bình thản, Văn Kỳ cũng thầm thở phào nhẹ nhõm. Anh ta chỉ tay vào xấp bài trên bàn, tìm cách đánh lạc hướng: “Em chơi với anh một ván nhé?”
Thẩm Đường không biết chơi bài, nhưng Văn Kỳ đã mời thì cô cũng không có lý do gì để từ chối. Cô đánh bài hoàn toàn theo cảm tính, chỉ sau vài ván, số chip trước mặt đã vơi đi một nửa.
Văn Kỳ rít thêm vài hơi thuốc liên tục, có thể thấy tâm trạng anh ta đang khá nóng nảy. Thẩm Đường nhân cơ hội đó đẩy xấp bài về phía anh: “Anh chơi tiếp đi, trong phòng hơi ngột ngạt, em ra ngoài hít thở không khí một chút.”
Trong phòng không mở cửa sổ, mùi nước hoa nồng nặc trộn lẫn với khói thuốc và mùi rượu khiến người ta cảm thấy choáng váng, ngột ngạt. Văn Kỳ không ngăn cản, chỉ dặn cô một câu: “Nhớ vào sớm nhé.”
“Vâng ạ.”
Cô băng qua bức bình phong, đẩy cánh cửa ra, luồng không khí ẩm ướt lập tức ùa vào cánh mũi, mang theo hương thơm của đất ẩm và cỏ xanh. Thẩm Đường đóng cửa lại, ngăn cách hoàn toàn với mùi thuốc súng và rượu nồng bên trong.
Bên ngoài trời vẫn mưa lất phất, Thẩm Đường đứng lặng yên trước một khung cửa sổ khép hờ. Chiếc điện thoại như thể đã chọn đúng thời điểm mà rung lên. Người gọi đến là Thẩm Đảo, là đứa em trai trên danh nghĩa của cô.
Cô nhấn nút nghe: “Có chuyện gì vậy?”
“Chị à, ba đi công tác về rồi.” Thẩm Đảo ngập ngừng lựa từ ngữ nói: “Ba đã đọc báo rồi, cũng nghe chuyện của anh Văn Kỳ... Ba đang nổi trận lôi đình ở nhà đấy.”
Mưa phùn từng đợt nghiêng theo gió bay vào trong, bóng đêm đậm đặc như một con mãnh thú, chực chờ nuốt chửng mọi cảm xúc của con người. Từ khoảnh khắc nhìn thấy mẩu tin kia một tuần trước, Thẩm Đường đã liệu trước sẽ có ngày này. Cô chấp nhận đến buổi tụ tập tối nay cũng là vì chuyện đó.
Hôn ước giữa hai nhà Văn - Thẩm vốn đã được định ra từ đời trước. Chỉ có điều, hai năm nay nhà họ Văn thay đổi người nắm quyền, sản nghiệp ở ba vùng Quảng Đông – Hồng Kông - Macau ngày càng lớn mạnh, nghiễm nhiên trở thành gia tộc giàu nhất vùng này. Ngược lại, nhà họ Thẩm lại liên tục thất bại trên thương trường, giá trị vốn hóa sụt giảm nghiêm trọng.
Cán cân quyền lực giữa hai nhà hoàn toàn lệch hẳn về một phía. Đúng lúc này, Thẩm Đường vừa tốt nghiệp đại học, công việc vừa ổn định thì nhà họ Thẩm liền một lần nữa nhắc lại chuyện hôn ước năm xưa, mong muốn thông qua liên hôn để cứu vãn tình thế khốn cùng hiện tại. Nhà họ Văn bên kia cũng là người giữ lời, Văn Kỳ và Thẩm Đường cứ thế bắt đầu qua lại với mục đích tiến tới hôn nhân.
Mãi đến hai tháng trước, họ mới chính thức xác định mối quan hệ yêu đương này.
“Tối nay ngay cả chị Hai cũng bị mắng đấy.” Giọng nói của Thẩm Đảo đang ở tuổi dậy thì, xen lẫn giữa nét khàn đặc và ngây ngô lại vang lên qua điện thoại, mang theo vẻ lo lắng: “Lúc chị về nhà nhất định phải cẩn thận đấy nhé.”
Ba của họ, Thẩm Mặc Sơn, coi cuộc liên hôn này như chiếc phao cứu sinh cuối cùng. Ông ta đã sớm cảnh cáo Thẩm Đường rằng bằng bất cứ giá nào cũng phải giữ chặt lấy Văn Kỳ. Giờ đây Văn Kỳ lại công khai gây ra scandal như vậy, chẳng khác nào tát thẳng vào mặt ông ta giữa bàn dân thiên hạ. Thế nên, việc ông ta nổi giận cũng là điều dễ hiểu.
Thẩm Đường hít một hơi thật sâu, rồi bình tĩnh đáp: “Chị biết rồi.”
Thấy Thẩm Đường cực kỳ bình tĩnh, nên Thẩm Đảo ở đầu dây bên kia dặn dò thêm vài câu nữa rồi mới không yên tâm mà cúp máy.
Màn hình điện thoại sáng thêm chừng ba mươi giây nữa rồi tắt đi.
Thẩm Đường đứng yên lặng tại chỗ. Ngoài hành lang kia, những cánh hoa súng trong hồ run rẩy dưới làn mưa xối xả, những tán chuối tây rủ xuống nặng nề. Tiếng mưa rơi "tí tách" trên mái hiên, rồi chậm rãi trượt dài trên mặt kính cửa sổ.
Văn Kỳ không thể quên được Tần Thư Nhiên, nhưng Thẩm Đường cô thì từ bao giờ lại khao khát cuộc liên hôn này?
Mối lương duyên môn đăng hộ đối trong mắt người đời, thực chất với cô chẳng qua chỉ là chuyển từ chiếc lồng giam này sang một chiếc lồng giam khác mà thôi. Còn ý kiến hay tự do của cô, vốn dĩ chưa bao giờ là quan trọng.
Thẩm Đường khẽ thở dài, xoay người định quay trở lại buổi tiệc. Thế nhưng, ánh mắt cô bỗng khựng lại khi vô tình lướt qua khoảng sân bên cạnh..
Giữa hàng loạt siêu xe hào nhoáng đang đỗ bên ngoài trang viên, chiếc Rolls-Royce mang biển số ba vùng vẫn đứng đó, khiêm nhường mà nổi bật. Nó im lìm chiếm trọn một góc tối, toát ra vẻ thâm trầm giữa màn đêm tịch mịch.
Tiếng ve sầu sớm kêu râm ran trong những bụi cây thấp, khiến Thẩm Đường vô thức nhớ lại người đàn ông trong xe lúc nãy.
Dưới ánh sáng lờ mờ, tuy không nhìn rõ mặt nhưng vẫn có thể thấy được anh ta có một vẻ ngoài cực kỳ xuất chúng. Cặp kính gọng vàng mang lại nét nho nhã, tri thức, mỗi cử chỉ đều toát lên sự quý phái bẩm sinh, đến mức ngay cả việc giúp đỡ người khác cũng chẳng cần phải tự mình ra tay.
Anh ta luôn giữ vẻ hờ hững, ung dung như thể mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát. Người đàn ông ấy giống như một khối nam châm bí ẩn, khiến người ta không kìm được lòng mà muốn tìm hiểu sâu hơn.
Thẩm Đường nhìn chằm chằm về hướng đó thêm vài giây qua màn mưa mờ ảo, rồi mới chậm rãi thu hồi tầm mắt.
Mưa phùn hắt qua bậu cửa, thấm vào mũi chân cô. Thẩm Đường lùi lại hai bước, định đóng cửa sổ lại. Khi giơ tay lên, cô không thể tránh khỏi việc ngửi thấy mùi đàn hương thoang thoảng còn sót lại trên tay áo, có lẽ nó đã vương lại khi cô đắp chiếc chăn len trên xe.
Mùi đàn hương hòa quyện chút hơi khói thanh đạm, mang lại cảm giác tĩnh mịch mà an nhiên. Thẩm Đường thầm đoán, chắc hẳn anh ta là người tin Phật.
Ở mảnh đất Hồng Kông này, con người ta ít nhiều đều có chút tâm linh. Những vị đại sư phong thủy danh tiếng thường "một quẻ khó cầu". Năm xưa, Thẩm Mặc Sơn quyết định nhận nuôi cô cũng chính là vì vị đại sư nọ nói bát tự của cô rất tốt, có số vượng gia trạch sẽ giúp ích cho việc làm ăn của ông ta.
Thẩm Đường chậm rãi rũ mi mắt, bóng hình mảnh khảnh của cô bị ánh đèn kéo dài trên mặt sàn.
Có lẽ vì cô đứng ngoài hóng gió quá lâu, cũng có lẽ vì Văn Kỳ thực sự cảm thấy áy náy, nên anh chàng thiếu gia cao ngạo ấy cuối cùng cũng chịu ra ngoài tìm cô.
“Đường Đường, cảm mạo của em còn chưa khỏi, đừng đứng đây hóng gió nữa.”
Thẩm Đường giật mình, nhận ra động tác đóng cửa sổ của mình mới thực hiện được một nửa. Cô vội vàng kéo sập cửa kính lại, khẽ đáp một tiếng: "Vâng."
“Vừa nãy em đứng đây nghĩ gì thế?”
Văn Kỳ bước tới nắm lấy tay cô, cử chỉ thân mật như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Thẩm Đường liếc nhìn căn phòng náo nhiệt phía sau lưng anh ta, rồi nghĩ đến những lời định nói tiếp theo, cô liền chỉ tay về phía chiếc đình cách đó không xa, đề nghị: “Chúng ta qua bên kia nói chuyện nhé.”
Văn Kỳ không nghi ngờ gì đi theo cô.
Chiếc đình nằm ở một góc khuất, xung quanh trồng đầy cây hải đường. Đang giữa mùa hè, cây cối xanh tốt, lá cành xum xuê che khuất tầm nhìn.
Suốt quãng đường đi, Thẩm Đường không nói lời nào. Văn Kỳ tưởng cô vẫn còn giận chuyện cũ nên chủ động mở lời trước: “Đường Đường, chuyện tuần trước thực sự chỉ là tai nạn thôi. Anh và người đàn bà đó không có gì cả, bọn anh thực sự chưa làm gì quá giới hạn đâu.”
Thẩm Đường ngẩng đầu nhìn anh ta, sau một quãng lặng ngắn ngủi, cô nói: “Em tin anh mà.”
Đều là những người trọng thể diện, việc "trong lòng hiểu rõ nhưng ngoài mặt giả vờ ngây ngô" không phải là việc gì khó đối với Thẩm Đường. Mục đích cô đến đây hôm nay là để mượn tay Văn Kỳ dẹp yên cơn giận của Thẩm Mặc Sơn.
Đôi mắt cô bắt đầu ngân ngấn lệ. Thẩm Đường cố tình ngập ngừng rồi nói tiếp: “Nhưng Văn Kỳ này, những tin đồn của anh tuần trước đã lọt đến tai ba em rồi.”
Văn Kỳ vốn biết chút ít về tình cảnh của Thẩm Đường tại nhà họ Thẩm. Huống hồ, đứng trước một mỹ nhân đang rơi lệ, không có người đàn ông nào có thể nhẫn tâm từ chối.
Văn Kỳ lập tức khẳng định: “Chuyện bên phía chú Thẩm, tối nay anh sẽ tự mình đến giải thích. Đường Đường yên tâm, anh sẽ không để em phải khó xử đâu.”
Thẩm Đường thuận thế bồi thêm một câu: “Lần sau... đừng để những chuyện như vậy lên mặt báo nữa, được không ạ?”
Một vụ tai tiếng gây tổn hại đến lợi ích gia tộc truyền ra ngoài một lần là quá đủ rồi. Nhà họ Văn sự nghiệp lớn rất nhiều, nhưng nhà họ Thẩm thì không chịu nổi tổn thất. Thẩm Đường đứa con nuôi kẹt ở giữa, tình cảnh lại càng thêm gian nan.
Văn Kỳ xót xa lau nước mắt cho cô, rồi kéo cô vào lòng vỗ về: “Được rồi, anh hứa với em tất.”
Tiếng mưa rả rích rơi trên những tán lá hải đường.
Lúc này, phía sau cửa kính của phòng làm việc trên tầng hai, một người đàn ông trong bộ vest lịch lãm đang đứng đó. Dáng người anh cao lớn, đường nét gương mặt thâm trầm, sâu sắc. Anh lặng lẽ thu vào tầm mắt mọi cử động thân mật của hai người bên dưới, đôi mắt tối sầm lại, sâu thẳm khó đoán.
Chẳng ai rõ anh đã đứng đó quan sát từ bao giờ.
Bên dưới, người đàn ông đang cúi đầu, định trao cho cô gái một nụ hôn nồng cháy.
Đúng lúc ấy, một tiếng "tạch" vang lên khô khốc. Đá lửa ma sát tạo ra đốm sáng nhỏ nhoi, giữa làn khói thuốc lúc mờ lúc tỏ, Văn Hạc Chi đứng từ trên cao nhìn xuống.
"Văn Kỳ, lên đây."
Giọng anh ôn tồn, mang theo ý cười nhạt, thong dong mà điềm tĩnh. Câu nói ấy chẳng lệch đi đâu được, xuyên qua màn mưa nhẹ tênh, rơi thẳng vào tai hai người phía dưới.
Bị cắt ngang giây phút thân mật, Văn Kỳ ban đầu có chút bực dọc, nhưng vừa ngẩng đầu lên thấy ánh đèn hắt ra từ thư phòng tầng hai và bóng người cao lớn đứng bên cửa sổ, anh ta liền biến sắc. Trông anh ta cứ như vừa thấy quỷ, ngọn lửa giận trong lòng lập tức tắt ngấm, thay vào đó là sự kính sợ tột cùng, chẳng khác nào mèo thấy hổ.
Thẩm Đường cũng dõi theo ánh mắt của anh ta, nhưng màn đêm quá dày, những tán hải đường che khuất tầm nhìn, cô chỉ có thể thấy qua kẽ lá hai ngón tay thon dài đang kẹp điếu thuốc, trắng lạnh như ngọc với đốm lửa đỏ rực nơi đầu thuốc. Dịch chuyển ánh mắt lên phía trên, bộ âu phục phẳng phiu tôn lên chiếc cổ cao và đường yết hầu sắc sảo. Chỉ có vậy, cô không thể nhìn thấy thêm gì nữa.
Trái lại, Văn Hạc Chi lại nhìn cô rất rõ. Từ vị thế trên cao, ánh mắt anh chậm rãi lướt qua ngũ quan thanh thuần, xinh đẹp của cô, rồi dừng lại ở bàn tay Văn Kỳ đang đặt trên bờ vai mảnh dẻ ấy. Vẻ mặt nhìn thì có vẻ hờ hững, lơ đãng, nhưng ánh mắt ấy lại tràn đầy tính xâm lược.
Một cơn gió lạnh lướt qua, Thẩm Đường khẽ rùng mình, cảm thấy sống lưng lạnh toát. Cô hạ thấp giọng hỏi Văn Kỳ: "Ai ở trên lầu vậy anh?"
"Là một vị trưởng bối trong nhà." Văn Kỳ cúi đầu vội vã chỉnh đốn lại trang phục như gặp chuyện gì khẩn cấp lắm, anh ta áy náy nói với cô: "Đường Đường, em đứng đây chờ anh một lát. Anh phải lên trên đó một lúc rồi xuống ngay."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










