Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đêm Hồng Kông Không Ngủ Chương 16: Gả Cho Anh

Cài Đặt

Chương 16: Gả Cho Anh

Bên ngoài trời mưa tầm tã, không khí trong phòng khách ngưng trệ đến mức khiến người ta cảm thấy nghẹt thở.

Sống lưng Văn Kỳ bỗng chốc cứng đờ.

Mấy vị trưởng bối trao đổi ánh mắt cho nhau, chỉ trong vài giây, sắc mặt ai nấy đều thay đổi, dường như có một đáp án đang dần hiện rõ trong lòng họ.

Từ Thu Ánh nặn ra một nụ cười gượng gạo để xoa dịu bầu không khí: "Lão Cửu à, đây chẳng qua là lời nói đùa của con trẻ thôi, không tính được đâu, chú đừng để bụng."

"Tôi vẫn rất thích đứa con dâu như Thẩm Đường này."

Nước mưa xối xả rơi xuống lớp ngói xám trên mái hiên cong vút, tựa như bức rèm châu trong suốt buông xuống không dứt.

Văn Hạc Chi ngồi ở vị trí chủ tọa, bất động như núi, tầm mắt vẫn luôn dán chặt vào cô gái nhỏ, chưa từng rời đi dù chỉ một giây.

Hồi lâu sau, anh mới chậm rãi cất lời: "Chị dâu, tôi nghĩ chúng ta nên lắng nghe ý kiến của Thẩm tiểu thư."

Lời nói của anh lễ độ chu toàn, khiến người khác không thể bắt bẻ, nhưng phong thái lại mang tính áp chế mãnh liệt.

Không thể phản bác.

Ngược lại, Thẩm Đường người vốn bị lãng quên trong góc phòng như một bóng ma, đột nhiên bị điểm danh. Cô kinh ngạc trong thoáng chốc, ngay sau đó, hàng loạt ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía cô.

Sự xem xét, đánh giá lại từ đầu.

Lão Cửu nhà họ Văn xử lý vấn đề xưa nay luôn đánh thẳng vào điểm yếu, sát phạt quyết đoán. Việc giải quyết hôn ước này đối với anh chẳng qua chỉ là một câu nói. Thế nhưng hôm nay, anh lại khiêm nhường đến lạ khi hỏi ý kiến của một người phụ nữ.

Điều này có hợp lý không?

Thẩm Đường phớt lờ những ánh mắt mưu mô đang bủa vây mình, cô vẫn ngẩng cao đầu, giữ sống lưng thẳng tắp, không kiêu ngạo cũng không nịnh bợ mà đối diện với ánh mắt của Văn Hạc Chi.

"Văn tiên sinh, tôi muốn nói chuyện riêng với anh."

Một nước đi không theo lẽ thường, trực tiếp gạt bỏ ý định can thiệp hay hóng hớt của tất cả những người có mặt.

Văn Hạc Chi khẽ gật đầu, ánh mắt bình thản, nhưng khóe môi dường như thoáng hiện một nét cười như có như không.

"Được thôi."

Anh đứng dậy, thong thả chỉnh lại bộ âu phục, đôi chân dài sải bước ra khỏi phòng khách. Cảm giác áp bách trong không gian dường như cũng theo đó mà tan biến vài phần.

Chu Việt đứng một bên, đưa tay làm tư thế "Mời" với Thẩm Đường.

Sảnh hoa nhỏ và phòng khách nằm ở hai hướng Nam - Bắc đối diện nhau. Văn lão gia tử vốn là người nhàn nhã, ông trồng không ít hoa cỏ quý hiếm ở đây. Cửa sổ mở rộng, bên ngoài cây hải đường cành lá sum suê, bóng cây chập chờn theo gió.

Thẩm Đường đi theo sự chỉ dẫn của Chu Việt. Khi bước vào, trong phòng vẫn chưa bật đèn.

Ánh sáng ngày mưa tối mờ, hơi ẩm lan tỏa vào sâu trong phòng. Văn Hạc Chi đứng hiên ngang bên cửa sổ, uy áp trên người đã thu lại đôi chút. Những ngón tay dài khẽ đẩy gọng kính vàng, anh nhìn cô, mang đậm dáng vẻ của một quý ông nho nhã.

"Thẩm tiểu thư, cô muốn bàn chuyện gì với tôi thế?"

Thẩm Đường khựng lại. Diễn biến vừa rồi đã hoàn toàn mất kiểm soát. Thẩm Mặc Sơn giả vờ ngất để trốn tránh, bỏ mặc cô một mình đối mặt với tất cả. Những ánh mắt mang theo tâm tính khác nhau của đám "sài lang hổ báo" kia, từ khinh miệt, coi thường cho đến thèm muốn khiến cô thấy không khỏe, chỉ muốn lập tức chạy trốn ngay.

Mà Văn Hạc Chi là người duy nhất cô thấy quen thuộc và đáng tin cậy trong hoàn cảnh này, hơn nữa, một người ở vị thế cao như anh lại có quyền quyết định tuyệt đối. Cho nên, cô chỉ đơn giản là mượn anh làm cái cớ để thoát thân.

Nhưng khi thực sự chỉ còn lại hai người, cô mới nhận ra mình đã đánh giá thấp sự nghiêm túc của người đàn ông này.

Cô do dự một chút. Hôm nay Văn Kỳ ngang nhiên dẫn bạn gái cũ về đòi hủy hôn, Thẩm Đường dù có mạnh mẽ đến đâu cũng thấy hành động đó quá mức chịu đựng. Nhưng nếu nhân lúc Thẩm Mặc Sơn vắng mặt mà tự ý đồng ý giải trừ hôn ước, thứ chờ đợi cô phía trước sẽ là một vực thẳm còn đáng sợ hơn.

Suy nghĩ một lát, cô nhớ lại lời Văn Hạc Chi nói ở đại sảnh, cẩn thận lựa từ ngữ rồi hỏi: "Văn tiên sinh vừa nói, Văn gia sẵn sàng chọn người khác để liên hôn. Nhưng theo tôi được biết, đời con cháu nhà họ Văn, ngoài Văn Kỳ ra thì những người còn lại đều chưa thành niên."

Người đàn ông đứng trong bóng tối, ngũ quan ẩn hiện giữa khoảng sáng tối mập mờ, không rõ sắc mặt.

"Thẩm tiểu thư có thể phóng tầm nhìn bản thân ra xa hơn một chút."

Thẩm Đường ngẩn người, không hiểu ẩn ý trong lời nói của anh. Cô lại nở một nụ cười gượng gạo nhưng vẫn giữ phép lịch sự: "Vậy, người mà Văn tiên sinh chọn cho tôi... là ai?"

Tiếng mưa rơi xối xả, một tiếng "ầm" vang dội, tia chớp rạch ngang trời.

Đế giày da thủ công mềm mại dẫm lên sàn gỗ phát ra những tiếng động nhỏ. Văn Hạc Chi thong thả bước ra khỏi bóng tối. Không ai biết được, đằng sau lớp vỏ bọc quý ông nho nhã và tự phụ kia, là một sự điên cuồng đang bị kìm nén dữ dội đến nhường nào.

"Vừa hay Văn Hạc Chi tôi đây vẫn luôn có ý định kết hôn."

Nguyện ý thì cô kết hôn với anh. Không nguyện ý thì hủy bỏ hôn ước, và một mình gánh chịu cơn lôi đình của Thẩm Mặc Sơn.

Thẩm Đường ngước mắt nhìn anh, khoảnh khắc ấy dường như bị ai đó cố tình kéo dài và làm chậm lại, giống như những thước phim cũ quay chậm quanh chiếc đồng hồ rỉ sét, trì trệ và nặng nề tiến về phía trước. Dường như cả nhịp thở cũng vô thức nhanh hơn.

Một người ở vị trí cao như anh, phụ nữ ưu tú ở Cảng Thành đuổi theo đếm không hết, những thiên kim danh giá muốn trèo cao nhiều không đếm xuể. Anh thế mà cũng nguyện ý liên hôn sao?

Mưa gió phiêu diêu.

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, người đàn ông với đôi chân dài ấy đã bước đến trước mặt cô. Thân hình cao lớn che khuất nguồn sáng, bóng tối bao trùm lấy Thẩm Đường. Mùi thơm đàn hương ôn hòa, nội liễm vây quanh cô, như thể đang ôm lấy cô vào lòng.

Khoảng cách đã vượt quá giới hạn giao tiếp an toàn, trong giây phút hơi thở đình trệ, Thẩm Đường vô thức lùi lại một bước.

Quả thực, gả cho Văn Hạc Chi, mọi vấn đề đều sẽ được giải quyết dễ dàng. Nhưng lý trí đã kịp thời ngăn lại, Văn Hạc Chi là người nắm quyền của Văn thị, phu nhân của anh phải là một người phụ nữ sinh ra trong nhung lụa rực rỡ, mới đủ tư cách cùng anh đứng trên đỉnh cao của đế chế thương mại này.

Thẩm Đường rũ mí mắt, hít thở nhẹ nhàng: "Văn Kỳ đã gây ra tai tiếng hủy hôn tại tiệc sinh nhật lần trước, cả Cảng Thành đều bàn tán xôn xao rồi... Kết hôn với tôi, chắc là sẽ có ảnh hưởng không tốt đến anh chứ?"

Không khí im lặng trong chốc lát. Văn Hạc Chi nhìn cô chăm chú, ánh mắt ôn hòa: "Sẽ không đâu."

Một giọng điệu đầy tự tin và chắc chắn. Nó khiến Thẩm Đường chợt nhớ lại đêm sinh nhật của Văn Kỳ một tháng trước, rõ ràng cô có mặt ở đó, nhưng những tấm ảnh bị lộ ra đều được che chắn kỹ càng.

Văn Hạc Chi nói tiếp: "Nếu Thẩm tiểu thư nguyện ý, những chuyện còn lại cứ giao cho tôi."

Anh ôn hòa nho nhã nhưng lại vô cùng mạnh mẽ và đáng tin cậy, dường như kiểm soát được mọi thứ, khiến người ta nảy sinh một cảm giác tin tưởng đến lạ lùng. Hàng mi dài run rẩy, tầm mắt Thẩm Đường dừng lại trên nút thắt cà vạt màu đỏ sẫm được thắt vô cùng tinh tế của anh, nơi yết hầu sắc sảo và gợi cảm khẽ chuyển động.

Cô... thực sự có thể nắm lấy người đàn ông này sao?

Đôi mắt hạnh xinh đẹp của cô gái nhỏ ngấn nước nhìn anh, có suy tư, có do dự, nhưng tuyệt nhiên không có một tia kháng cự hay ủy khuất vì bị cưỡng ép nào. Điều này khiến Văn Hạc Chi rất hài lòng.

Vốn dĩ anh vẫn chưa muốn đẩy nhanh tiến độ như vậy, nhưng sự việc ngày hôm nay xảy ra quá đột ngột. Anh buột phải dọn sạch mọi chướng ngại vật, dành cho cô sự tôn trọng nhất và quyền tự do lựa chọn.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, phía phòng khách bắt đầu có trưởng bối phái người sang thúc giục, nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng bên trong, không ai dám tiến tới mở lời. Văn Hạc Chi tiến lên một bước đầy thong thả. Thẩm Đường lùi lại, suýt chút nữa ngã nhào, tấm lưng dán chặt vào cánh cửa gỗ.

Người đàn ông đứng ngược sáng vươn tay ra, những ngón tay thon dài, sạch sẽ như ngọc.

"Vậy, Thẩm tiểu thư. Em đã suy nghĩ kỹ chưa?"

Thẩm Đường hít một hơi sâu, dường như vừa hạ một quyết tâm đầy liều lĩnh. Những ngón tay trắng nõn đặt lên lòng bàn tay rộng lớn và khô ráo của anh, mượn lực để đứng vững.

Cô nói: "Em nguyện ý."

Dưới ánh sáng mờ ảo, Văn Hạc Chi khẽ mỉm cười.

-

Khi cả hai cùng trở lại phòng khách sau một thời gian dài biến mất, các trưởng bối đã kịp suy đoán ra hàng nghìn khả năng. Thế nhưng, khi đích thân Văn Hạc Chi tuyên bố hôn lễ, mọi người vẫn không khỏi kinh hoàng.

Bác hai nhà họ Văn trầm ngâm một lúc rồi hỏi: "Lão Cửu, chú thực sự nghĩ kỹ rồi chứ?"

"Hay là cần xin ý kiến của ba chú một chút? Chú vốn không cần phải..."

Lời còn chưa dứt đã bị giọng nói trầm thấp của Văn Hạc Chi cắt ngang: "Bác hai à, chẳng phải bác vẫn luôn mong ngóng cháu lập gia đình sao?"

Bác hai nghẹn lời.

Bảo chú lập gia đình, chứ không phải bảo chú lập gia đình với cháu dâu tương lai của chú!

"Vậy còn phía ba chú tính làm sao bây giờ?"

Thẩm Đường cũng đưa mắt nhìn Văn Hạc Chi. Người đàn ông vẫn giữ giọng điệu bình thản: "Phía Lão gia tử, cháu sẽ đích thân đi nói chuyện ạ."

Đến nước này, mọi lời khuyên ngăn của mọi người đều bị chặn đứng hoàn toàn.

Từ Thu Ánh nhìn Thẩm Đường đang ngoan ngoãn rũ mi đứng bên cạnh Văn Hạc Chi, rồi lại nhìn sang Tần Thư Nhiên đang quỳ cùng Văn Kỳ với vẻ mặt kiêu kỳ ngạo nghễ trên sàn nhà, trong lòng bà không khỏi cảm thấy xót xa thay cho đứa con trai bị ma quỷ ám của mình.

Bà vẫn muốn cứu vãn tình hình, bèn một lần nữa nắm chặt lấy tay Thẩm Đường: "Đường Đường, cháu thật sự không cho Văn Kỳ lấy một cơ hội sao?"

Thẩm Đường khẽ rũ hàng mi dài, giọng nói tuy nhẹ nhàng nhưng ngữ khí vô cùng kiên định: "Bác gái, cháu đã quyết định rồi ạ."

Qua khóe mắt, cô thấy thân hình đang quỳ thẳng tắp của Văn Kỳ khẽ lảo đảo.

Văn Hạc Chi liếc nhìn đồng hồ, chân mày hơi nhướng lên: "Các vị trưởng bối, chuyện hôm nay cứ quyết định như vậy đi. Ngày sau tổ chức hôn lễ, tiểu Cửu cháu sẽ lại mời mọi người tới chứng kiến và uống chén rượu mừng."

"Còn bây giờ, cháu xin phép đưa ——"

Anh cố ý dừng lại một chút, đáy mắt hiện lên ý cười lấp lánh: "Vị hôn thê của cháu về nhà đã."

Trái tim Thẩm Đường khẽ run rẩy. Ba chữ "vị hôn thê" thốt ra từ miệng anh trầm thấp, trong treo mà ôn nhu, mang theo một cảm giác tê dại len lỏi vào trong lòng.

Các vị trưởng bối trong phòng khách đưa mắt nhìn theo bọn họ ra đến tận cửa. Ánh mặt trời đã dần ló dạng, ngoài cửa sổ gió nhẹ mưa bay, hai người cùng che chung một chiếc ô đen, cán ô nghiêng hẳn bảy phần về phía cô gái.

Đó là một sự lịch thiệp, lễ độ và săn sóc dịu dàng mà họ chưa từng thấy ở vị "Diêm Vương sống" này.

Chiếc xe Rolls-Royce vững vàng lăn bánh rời khỏi Tỉnh Xuân Viên.

Văn Hạc Chi kéo tấm vách ngăn lên, không gian phía sau đột ngột trở nên tách biệt và độc lập. Mùi hương đàn hương càng thêm đậm đặc. Thẩm Đường vô thức cuộn tròn ngón tay, trong lòng nảy sinh một chút căng thẳng khó hiểu.

"Thẩm Đường."

Người đàn ông thong thả rũ mắt, tầm mắt bình thản dừng lại trên đỉnh đầu cô, âm thầm quan sát một lát. Anh ôn nhu nói: "Ở đây không có người khác, nếu muốn khóc, em có thể tựa vào vai anh."

Đầu ngón tay Thẩm Đường run lên.

Khả năng thấu hiểu lòng người của Văn Hạc Chi quả thực quá siêu đẳng. Chỉ một câu nói đơn giản đã đánh tan lớp vỏ bọc mạnh mẽ mà cô đã cố gắng chống giữ suốt bấy lâu nay. Hơi nước lan tỏa trên mặt kính xe rồi trượt dài xuống thành dòng, Thẩm Đường chậm rãi ngước mắt lên, nhìn vào đôi mắt thâm thúy tĩnh lặng của người đàn ông.

Nó giống như một vùng biển lặng lẽ, ôn hòa, bao dung, nhưng cũng sâu không thấy đáy. Cô không nhìn thấu được anh. Nhưng anh lại dường như biết mọi nỗi bàng hoàng, yếu đuối, khó xử và bất lực sâu thẳm trong cô.

Sương mù dâng đầy nơi đáy mắt. Cô chớp mắt, cố gắng đè nén ướt át nơi khóe mi, khóe môi khẽ nhếch lên: "Cảm ơn anh, nhưng hiện tại em đang rất vui."

"Cảm ơn anh vì hôm nay đã giải vây cho em."

Văn Hạc Chi nhìn cô gái nhỏ trước mặt, dù mắt đã đỏ hoe nhưng vẫn cười một cách không kiêu ngạo không siểm nịnh. Sự kiêu hãnh ẩn giấu dưới lớp vỏ bọc ngoan ngoãn kia thật vừa dịu dàng lại vừa kiên định.

Trong lòng anh dường như có một mặt hồ gợn sóng. Anh cong môi, nụ cười lễ phép mà ôn hòa: "Đó là vinh hạnh của anh."

-

Sau khi đưa Thẩm Đường về nhà, chiếc Rolls-Royce quay đầu hướng về phía bệnh viện tư nhân, nơi Văn lão gia tử đang tịnh dưỡng.

Mưa to xối xả đập vào nóc xe rồi chảy xuống, cần gạt nước xé tan màn sương mờ mịt. Tài xế Vương cẩn thận lái xe suốt quãng đường. Từ sau khi tiễn Thẩm tiểu thư, tiên sinh vẫn luôn nhắm mắt dưỡng thần ở ghế sau. Bầu không khí trong xe rõ ràng đã bớt nặng nề hơn lúc đi rất nhiều.

Không biết qua bao lâu, tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên phá vỡ sự tĩnh lặng. chú Vương khẽ nhắc nhở: "Tiên sinh, điện thoại của ngài reo ạ."

Văn Hạc Chi mở mắt, cầm lấy điện thoại trên bàn nhỏ, thong dong nhấn nút nghe. Người gọi tới là Charles, nhà thiết kế váy cưới nổi tiếng thế giới.

"Cậu chắc chắn muốn đưa yếu tố hoa hải đường vào váy cưới chứ? Ha, hoa hải đường trong ngôn ngữ loài hoa còn được gọi là 'đoạn trường hoa', dùng để đại diện cho sự khổ luyến, yêu thầm hèn mọn và nỗi buồn ly biệt đấy."

Charles lo lắng hỏi: "Điều này ở đất nước các cậu liệu có mang ngụ ý không tốt lành không?"

Bánh xe nghiến qua vũng nước, chuyển làn ở ngã tư phía trước. Văn Hạc Chi im lặng một lát rồi đáp: "Ở đất nước của tôi, nó còn có một ngụ ý khác."

"Ồ? Là gì vậy?" Charles tỏ vẻ chăm chú lắng nghe.

Văn Hạc Chi trả lời bằng giọng Anh chuẩn, trầm thấp và thong thả: "Là Hoa của hy vọng."

Hoa hải đường chào đón mùa xuân, cũng giống như mối tình thầm kín tăm tối suốt bao năm qua, cuối cùng cũng chào đón được ánh mặt trời của hy vọng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc