Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đêm Hè Trốn Thoát Chương 10.1

Cài Đặt

Chương 10.1

Phòng cấp cứu nằm bên phải, cô thở nhẹ một hơi rồi đi qua.

Chỉ vừa đi được hai bước, một bóng người cao lớn đã nổi bật giữa đám đông.

Diệp Thanh Sơn ho khẽ hai tiếng rồi tiến lại gần.

Anh mặc áo phông cotton trắng đơn giản, quần dài đen bình thường. Cách phối đồ không có gì đặc biệt, nhưng với khuôn mặt ấy thì đứng đâu cũng thành điểm sáng.

Chỉ là lúc này, đôi mắt anh vằn lên tơ máu, lông mày nhíu chặt, vẻ mệt mỏi lộ rõ. Mu bàn tay phải dán miếng băng trắng, lộ ra dưới tay áo cuộn lên.

Lý Duyệt Tây chau mày, trong lòng hơi nhói:

“Truyền xong chưa? Có đỡ hơn chút nào không? Còn sốt nữa không?”

Vừa nói, cô vừa nghiêng người, vô thức đưa tay lên muốn chạm thử trán anh.

Anh cúi mắt nhìn xuống, hai người ánh mắt chạm nhau.

Ánh mắt đó, không còn là nét trong trẻo ấm áp như trước mà sâu thẳm và tĩnh lặng lạ lùng.

Cô chợt thấy tim mình khựng lại một nhịp.

Bàn tay lơ lửng giữa không trung, rồi như chợt nhận ra, mối quan hệ giữa hai người bây giờ hình như không còn thích hợp cho động tác thân mật như vậy nữa.

Cô vội thu tay lại, chuyển hướng cầm lấy cuốn sổ bệnh án trong tay anh:

“Anh kê đơn thuốc rồi à? Để em đi lấy.”

Diệp Thanh Sơn lắc đầu, giấu tay ra sau lưng:

“Trong nhà có thuốc rồi.”

Cô gật đầu:

“Thế... có muốn ăn gì không?”

“Anh ổn rồi.” Anh rút chìa khóa xe trong túi, đưa sang: “Xe để dưới tầng hầm.”

Cô “ừm” một tiếng.

Hai người im lặng đứng chờ, ba bốn phút sau mới chen được vào thang máy xuống hầm xe.

Hôm nay anh lái chiếc Porsche trắng. Lý Duyệt Tây ngồi vào ghế lái, chỉnh lại ghế rồi cho xe lăn bánh.

Diệp Thanh Sơn ngồi ghế phụ, lặng lẽ nhìn khuôn mặt cô.

Nghĩ cũng buồn cười, từ cái hôm nhận được danh thiếp của cô, anh đã bao lần nhập số vào màn hình gọi rồi lại xóa, nhập vào ô tìm kiếm WeChat rồi lại thôi. Cuối cùng vẫn là chẳng đủ dũng khí để nhấn nút.

Mãi đến hôm nay, viện cớ đi khám bác sĩ ở khoa phục hồi chức năng, ngang qua phòng cấp cứu, nhìn thấy người ta đang truyền dịch, anh mới nảy ý muốn đến gặp cô, mượn cái cớ… bị cảm.

Thế mà còn chưa đủ, anh còn băng thêm miếng bông trắng ở mu bàn tay làm chứng.

Nực cười là, anh cũng chẳng giải thích nổi với bản thân, vì sao mình lại bày cái trò này.

Chỉ biết khi vừa nãy thấy ánh mắt lo lắng của cô, anh bỗng thấy lòng mình nhẹ hẳn đi.

Anh hít sâu một hơi, cố dời mắt đi chỗ khác.

Lý Duyệt Tây cất lời:

“Bên trái có quán cháo, đồ ăn cũng được. Anh đang ốm, hôm nay nên ăn gì nhẹ nhẹ thôi.”

Cô ấy nói “hôm nay”.

Là ý gì? Ngày mai nếu tôi còn ốm, cô cũng sẽ ở lại bên cạnh tôi sao?

Diệp Thanh Sơn mím môi, đang định mở miệng thì cô đã nói tiếp:

“Em vừa tan làm chạy vội qua, ô để ở nhà. Mai em mang trả anh nhé.”

Anh nhíu mày, nghiêng đầu nhìn cô:

“Em gấp gáp muốn trả lại cho tôi vậy sao?”

Giọng điệu vừa nãy còn dịu dàng, giờ lại có phần oán trách khó hiểu.

Lý Duyệt Tây khựng lại, không rõ mình đã chọc gì khiến anh không vui, đành đáp:

“Em chỉ nói thật thôi.”

Dù sao… giữa họ cũng chẳng còn gì nhiều để nói nữa.

Anh thở dài, giọng điệu bất mãn rõ rệt:

“Giám đốc Lý đúng là đầu óc kinh doanh, đang lúc thế này cũng không quên tính toán. Hay là em chở anh về nhà luôn đi, tiện lấy ô luôn một thể.”

Lý Duyệt Tây giảm tốc, quay sang nhìn anh.

Gương mặt nghiêm túc, nhưng lưng thì thẳng đơ, chẳng rõ mấy câu đó là thật lòng hay đang giận dỗi.

Chiếc ô ấy, là sợi dây duy nhất còn sót lại giữa hai người.

Mà sợi dây mong manh đó, sớm muộn gì cũng phải đứt.

Anh ghét cô. Có lẽ cũng mong cắt đứt càng sớm càng tốt.

Cô nắm chặt vô-lăng, im lặng chốc lát rồi xi-nhan phải.

Chiếc xe rẽ vào con đường ngược hẳn với quán cháo.

Diệp Thanh Sơn quay đầu, kinh ngạc nhìn cô. Cô nói phải lấy ô liền rẽ luôn, không chút do dự.

Cô thực sự không muốn gặp lại tôi nữa à?

Anh hít sâu một hơi, quay mặt nhìn cô, lông mày cau chặt, gần như nhăn lại thành số tám.

Cả đoạn đường chẳng ai nói thêm câu nào.

Chừng nửa tiếng sau, xe dừng trước khu dân cư.

Lý Duyệt Tây tháo dây an toàn, khẽ hắng giọng:

“Anh ngồi đợi ở đây đi.”

Diệp Thanh Sơn cũng vừa tháo dây an toàn, nhíu mày:

“Trong nhà em có ai không? Anh lên lấy luôn cho tiện.”

“Không.” Cô mím môi, đẩy cửa xe, “Đi thôi.”

Thang máy vừa khéo dừng ở tầng một, hai người im lặng đi tới trước cửa nhà.

Cô nhập mật khẩu, mở cửa.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc