Đồ khui chai cũng là mua tạm, Vân Tịch giúp anh mở hết mấy chai Heineken. Trần Tàng liếc nhìn cô: “Uống hết được không?”
Vân Tịch bất mãn: “Khinh thường ai đấy?”
Trần Tàng cười càng tươi hơn, dường như rất vui vẻ. Vân Tịch cũng lần đầu thấy anh cười như vậy, bị vẻ tuấn tú trên gương mặt anh làm cho ngẩn người.
Hoàn hồn lại, Vân Tịch lắc đầu nguầy nguậy: “Cậu cười lên đẹp lắm, đừng có lúc nào cũng giữ bộ mặt lạnh lùng như thế.”
Nụ cười của Trần Tàng thu lại một chút, anh mới nói: “Chưa uống đã say rồi à?” Anh sờ sờ tai mình, hơi nóng.
Vân Tịch không để ý, cô chỉ lườm anh một cái trách móc rồi giơ ly bia lên: “Cạn ly nào!”
“Chúc mừng cậu chuyển nhà.”
Nghe anh nói những lời nghiêm túc như vậy, Vân Tịch thấy buồn cười nhưng không mở lời nói gì. Hai chiếc ly chạm vào nhau, Vân Tịch nuốt một ngụm bia lớn, sau đó biểu cảm hơi vặn vẹo: “Đắng quá.”
Trần Tàng nhấp một ngụm, nuốt xuống rồi mới hỏi: “Cậu không thích sao?”
Vân Tịch không để ý những chi tiết nhỏ này, cô xua tay: “Uống với đồ ăn thì vừa.”
Cứ thế, một ngụm bia một miếng thức ăn, rất nhanh mỗi người đã uống hết một chai.
Vân Tịch xoa xoa bụng, đồ ăn trên bàn mới chỉ hết một phần ba, cô thở dài: “Không được, không ăn nổi nữa rồi.”
Trần Tàng nhướng mày: “Có thể ăn hết một con bò sao?”
Vân Tịch ợ một tiếng: “Một con bê nhỏ.”
Trần Tàng lắc đầu, gom lại đồ ăn thừa của cô, đặt tất cả về phía mình.
Nhận ra ý đồ của anh, Vân Tịch ngăn lại: “Ấy, tôi ăn bẩn rồi.” Nhưng không ngăn được.
Trần Tàng liếc nhìn cô: “Không chê cậu.”
…Đâu phải ý đó.
Vân Tịch uống bia vào, suy nghĩ cũng chậm lại nửa nhịp. Thấy không ngăn cản thành công, cô cũng lười quản nữa.
Cô cứ thế chống cằm một bên nhìn Trần Tàng ăn uống.
Cách ăn của anh rất tao nhã, có thể nói là đẹp mắt. Vân Tịch nhìn chằm chằm một lúc, không biết có phải ảo giác của mình không, mặt, cổ và tai của Trần Tàng dần dần nhuộm một lớp màu hồng.
Cô còn thấy lạ, nhưng khi sờ vào khuôn mặt đang nóng bừng của mình thì bỗng chợt nhận ra, cồn đã lên rồi, cũng là chuyện bình thường.
Nhưng Trần Tàng dường như không chịu nổi, anh ngẩng đầu nhìn vào mắt Vân Tịch: “Nếu cậu thấy chán thì ra ghế sofa ngồi đi.”
“Chẳng phải đều đã mở rồi sao.”
“Cho nên, ngay từ đầu tôi đã nhắc cậu rồi.”
Không biết vì sao, Vân Tịch luôn cảm thấy Trần Tàng có chút bất lực.
Cô "hừ" một tiếng: “Mỗi người hai chai thôi mà, mới có hai chai bia, không đến nỗi nào đâu.”
Hôm nay cô hứng thú cao, Trần Tàng cũng chiều theo cô.
Đợi đến khi Trần Tàng đâu ra đấy ăn hết cả bàn đồ ăn, hai người cũng đã giải quyết xong những chai bia cuối cùng.
Thấy ánh mắt Vân Tịch có chút mơ màng, Trần Tàng liền đưa cô ra ghế sofa, còn mình thì dọn dẹp bàn ăn sạch sẽ, rồi gói ghém rác cẩn thận, đặt ở cửa.
Anh quay người lại, liền thấy Vân Tịch tựa đầu vào ghế sofa, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Đèn chính phòng khách đã tắt, thay vào đó là đèn đọc sách đứng cạnh ghế sofa, chỉ có một chùm sáng chiếu vào mặt cô, càng làm nổi bật vẻ cô đơn.
Trần Tàng tâm tư khẽ động, anh bước tới, tay chạm nhẹ vào má Vân Tịch: “Say rồi à?”
“Làm sao mà say được!” Vân Tịch cười cười, ngũ quan trở nên sống động, “Chỉ là ăn no rồi, đang ngẩn người một lát thôi.”
Trần Tàng an tâm, lại ngồi xuống cạnh cô.
Vân Tịch nhìn bàn tay anh, đột nhiên nói: “Kỹ thuật viên số 39 muộn thế này còn nhận khách không?”
Trần Tàng ngước mắt nhìn cô một cái: “Nếu là cậu thì muộn mấy cũng nhận.”
Vân Tịch cười híp mắt: “Vậy có thể làm dịch vụ khác không?”
Trần Tàng hờ hững nói: “Tôi là người đàng hoàng.”
Vân Tịch nghẹn lời, sau đó mới phản ứng lại, cười mắng một câu: “Tôi cũng là người đoàng hoàng!”
Dừng một chút, lại nói: “Cậu giúp tôi mát xa chân đi, hôm nay dọn dẹp vệ sinh rồi lại sắp xếp cả buổi, cả người đau nhức.”
Nghe vậy, Trần Tàng gác chân cô lên đùi mình, bắt đầu xoa bóp. Anh dùng chút sức, liền thấy Vân Tịch nhăn nhó, anh không nhịn được lại cười: “Thể chất của cậu thế này, cần phải tăng cường thêm đó.”
Vân Tịch không phục: “Đây là vì tôi lâu quá không vận động. Đột nhiên làm việc nặng có chút không quen.”
“Phải, phải.” Trần Tàng không cãi lại cô, đề nghị: “Cậu có thể đi công viên Hổ Hình Sơn chạy bộ cùng tôi mỗi sáng.”
Vân Tịch hơi ngạc nhiên: “Bây giờ ngày nào cậu cũng đi chạy bộ sao?”
“Gần như vậy.”
Bản thân Vân Tịch cũng có thói quen vận động, chỉ là từ sau khi về từ Bắc Kinh, chưa tìm được phòng gym phù hợp nên tạm gác lại. Nghe Trần Tàng nói vậy, cô thấy cũng không phải là không được, hơn nữa cô còn có những tính toán khác.
Cô suy nghĩ: “Cũng được.” Lại nhớ đến lời Chu Trú hôm đó, cô hỏi Trần Tàng: “Nhà cậu thật sự ở gần đây sao?”
Trần Tàng "ừm" một tiếng: “Qua Quảng trường Đức Lạc một chút.” Quảng trường Đức Lạc chính là khu phức hợp thương mại lần trước họ tình cờ gặp nhau.
Vân Tịch không ngờ lại gần như vậy: “Ấy, vậy thì đúng là được thật.” Cô bật cười, dường như có ý riêng: “Vậy sau này cậu tìm tôi cũng tiện.”
Trần Tàng dường như đã hiểu được ý tứ sâu xa của cô, trong giọng nói có sự thăm dò: “Cậu muốn tôi tìm cậu sao?”
“Lúc nào cũng hoan nghênh cậu.” Nụ cười của Vân Tịch không đổi, nhưng cô ngồi thẳng hơn, dựa gần anh hơn. Giọng nói của cô nhuốm vẻ ngọt ngào, khơi gợi một sức hấp dẫn kỳ lạ: “Vậy nên, kỹ thuật viên số 39, cậu thật sự không làm dịch vụ đặc biệt sao?”
Trần Tàng nhìn chằm chằm vào mắt cô. Nhãn cầu của Vân Tịch có màu khá nhạt, toát lên vẻ thanh lãnh, lúc này lại long lanh nước, khiến người ta vô cớ tim đập nhanh hơn. Vẻ mặt anh như thường, nhưng không ai biết trong lồng ngực anh cảm xúc đang cuộn trào. Anh hờ hững mở lời: “Vậy thì còn tùy vào khách hàng trả bao nhiêu.”
Vân Tịch khẽ bật cười, cô ghé sát lại, nhẹ giọng nói: “Một nụ hôn có đủ không?” Giây tiếp theo, cô chủ động đặt môi mình lên đôi môi mỏng kia.
Môi Trần Tàng ấm nóng, Vân Tịch chỉ hôn phớt qua. Cô vốn dĩ chỉ có ý trêu chọc anh, sau khi đạt được mục đích, cô không nhịn được bật cười. Sau khi nếm thử một chút rồi dừng lại, cô rời khỏi môi anh, vừa định nói gì đó thì Trần Tàng đưa tay lên, một tay giữ gáy cô, một tay nắm cánh tay cô, không cho cô rời đi.
Anh trầm giọng nói: “Mức độ này chưa đủ.”
Lời còn chưa dứt, anh đã một lần nữa hôn lên.
Lần này, không còn dịu dàng như Vân Tịch trước đó, anh mang theo chút bá đạo, chiếm đoạt hơi thở của cô, quấn lấy đầu lưỡi cô, nhẹ nhàng mút lấy.
Vân Tịch mềm nhũn cả người, cô lại ngửi thấy mùi rượu thoang thoảng trong miệng Trần Tàng, hơi say lòng người. Còn cơ thể anh thì nóng bỏng, nhất thời cô cũng không biết là do tác dụng của cồn, hay là nguyên nhân nào khác.
Vân Tịch cố gắng chống đỡ nụ hôn này, nhưng Trần Tàng dường như không muốn buông tha cô, dần dần, nụ hôn đã thay đổi bản chất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)