Ánh mắt nàng khẽ động, chậm rãi nói: “Thiếp thân tham kiến Bệ hạ.”
Lần này, sự im lặng còn kéo dài hơn lúc nãy. Lâu đến mức Tạ Lưu Xu gần như cho rằng tân đế đang cố ý làm khó, hoàn toàn không có ý định để tâm đến nàng. Nhưng rồi bên tai nàng lại nghe thấy tiếng động khe khẽ, tiếng vải vóc cọ vào nhau, tiếng bước chân vững chãi.
Nàng nín thở, lòng thấp thỏm không yên.
Nàng nén xuống nỗi tò mò và nghi kỵ trong lòng, gắng thẳng sống lưng. Dù biết sẽ phải đối mặt với sỉ nhục thế nào đi nữa, nàng cũng không muốn thất thố trước mặt bao người.
Dưới ánh sáng le lói của vạt tuyết mới, người ấy chậm rãi bước tới trên nền tuyết mịn. Nàng thoáng thấy đôi giày đen sang trọng và một góc áo choàng đen tuyền.
Tạ Lưu Xu mím môi, lại cất lời: “Thiếp thân Tạ thị, bái kiến Bệ hạ.”
Giữa không gian tĩnh lặng lạnh buốt, nàng nghe thấy một tiếng cười khẽ. Tiếng cười ấy nhẹ bẫng, tựa như lời chế giễu, lại như đang đùa cợt.
****
Nếu nói vừa rồi trong lòng nàng còn một chút may mắn, lúc này, giọng nói này đã đánh thẳng nàng vào vực sâu.
Trong đầu nàng bỗng hiện lên một cảnh tượng, thiếu niên trong trí nhớ không giỏi nói chuyện, nhưng mỗi lần đều dùng hành động để làm nàng yên tâm, nàng sợ tối, hắn đã làm một bấc đèn lưu ly treo ở trước phòng để giúp nàng xua tan cảm giác sợ hãi.
Rất nhiều chuyện như vậy, ngày xưa nhìn qua đều là những chuyện nhỏ không đáng nhắc tới, nhưng bây giờ nhớ lại, mới phát hiện sớm đã xưa không bằng nay.
Có thể gặp lại hắn lần nữa, vốn nàng nên vui mừng, nhưng bây giờ hai người gặp nhau như này, nàng lại cảm thấy rất phức tạp.
Trong lòng hắn, sợ là đã cảm thấy nàng thất tín bội nghĩa, mê luyến vinh hoa phú quý.
“Sao hoàng tẩu không nói gì, gặp được trẫm ở đây rất bất ngờ sao?” Thẩm Tứ cúi đầu nhìn gương mặt xinh đẹp của thiếu nữ, ánh mắt lại rét lạnh.
Hai năm không gặp nàng vẫn xinh đẹp như trước đây, ánh mắt Thẩm Tứ rơi trên cái cổ trắng nõn mềm mại của nàng, không khỏi nhớ tới một năm trước, trong Vân Am Đường, hắn vô tình nhìn thấy nàng dựa lên người huynh trưởng, vẻ mặt tươi cười ửng hồng.
Cảnh này làm hắn hận không thể xông vào xé nát nàng, hắn đợi nàng ở chùa Thanh Vân suốt một ngày, nước mưa thấm ướt cả quần áo, nhưng lại chỉ đợi được một bức thư tạm biệt.
Trên thư viết nàng đã có một mối hôn sự tốt, mong sau này hắn đừng quấy rầy nữa, hai người từ nay đường ai nấy đi, không còn quan hệ gì nữa.
Hắn không tin mà đuổi tới tận kinh thành, lại nhìn thấy xe ngựa của Thái tử đang đậu ở trước cổng Tạ phủ.
Mà thiếu nữ dịu dàng lanh lợi kia đang tươi cười nói chuyện với Thái tử.
Lông mi Tạ Lưu Xu run run, chua xót trong lòng lan tràn, nàng gọi ra tục danh quen thuộc kia: “Kỳ Văn, ta...”
Thẩm Tứ lại không nhìn nàng nữa, đế vương trẻ tuổi từ từ đứng dậy, áo bào đen rộng rãi hoa lệ kéo lê trên đất tạo ra một dấu vết thật dài, ánh mắt hắn lạnh lùng, hoàn toàn không còn chút dịu dàng của ngày xưa, Tạ Lưu Xu mím môi, nàng không ngờ tân hoàng lại là Thẩm Kỳ Văn.
Vương Hải Phúc thấy tình hình không đúng lắm, vội vàng tiến lên hỏi: “Bệ hạ, Tạ cô nương...”
“Đưa nàng tới Lưu Ly Cung, còn lại để tính sau.”
“Lão nô tuân chỉ.”
Tạ Lưu Xu cắn môi, không có danh phận, không có phong hào, nàng cứ vậy bị nhốt ở trong cung, nàng không khỏi ngẩng đầu nhìn nam nhân, lại thấy hắn đã ngồi lại xe từ lúc nào, màn che buông xuống, chút mong ước cuối cùng cũng tan vỡ.
Ánh mắt Tạ Lưu Xu hơi tối xuống, vốn nàng tưởng cho dù tân hoàng không háo sắc cũng sẽ nể mặt nhà họ Tạ đã quy hàng mà không làm khó mình.
Nhưng không ngờ, Thẩm Tứ, Thẩm Kỳ Văn, lại sẽ là hắn.
Tạ Lưu Xu mím môi, nhất thời hơi mờ mịt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


