Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thù Lệ tìm đến một trắc gian vắng người, dùng trà nóng ăn điểm tâm sáng. Mới ăn được một nửa, nàng nhận thấy có người bước vào. Cứ ngỡ là Lâm cô cô đến tìm mình, nào ngờ quay đầu lại nhìn thì lại là một cung nữ lạ mặt.
Nữ tử đó mặc bộ phục sức giống hệt Thu Lạn cô cô, dung mạo có thể nói là thanh tú, chỉ có điều ánh mắt nhìn về phía nàng lại chẳng mấy thân thiện. Thù Lệ không muốn gây sự, lẳng lặng quay đầu nuốt nốt miếng thức ăn, định bụng ăn thật nhanh rồi rời đi, ngờ đâu kẻ đến lại nhắm thẳng vào nàng.
Cánh cửa trắc gian bị khép lại, tiếng "két" vang lên khô khốc. Ba bốn cung nữ đứng chực ở cửa, nữ tử thanh tú đi đầu tiến lên vài bước đến trước mặt nàng.
Xét về phẩm cấp, Thù Lệ cũng là đại cung nữ, lại là người hầu hạ thân cận ở ngự tiền, lẽ ra phải được người khác kính trọng đôi chút. Nhưng ngặt nỗi nàng mới đến điện Thừa Minh không lâu, mặt người còn chưa nhận hết, trước đó lại lâm bệnh nên tiếng nói chẳng có trọng lượng. Những người khác chưa nắm rõ ý tứ của Hoàng thượng nên cũng không ai dám bắt chuyện với nàng.
Nay Thu Doanh đến là để thăm dò một phen.
Ả ta là người do Thái hậu nương nương phái đến, ở ngự tiền bấy lâu nay còn chẳng có cơ hội nói với Hoàng thượng được vài câu, cớ sao người đàn bà này mới tới vài ngày đã thuận lợi leo lên vị trí hầu hạ bên cạnh Ngài?
Cũng tại Thù Lệ vốn dĩ không gây chú ý, hôm nay giáp mặt Thu Doanh mới biết nữ tử này lại sở hữu một gương mặt mê hoặc lòng người đến thế.
"Ngươi chính là cung nữ hôm qua được Bệ hạ chọn hầu hạ thân cận sao?" Thu Doanh tiến lại gần, nhìn rõ đôi mắt sáng rực kia, vốn định dựa vào kinh nghiệm thâm niên ở ngự tiền để mỉa mai Thù Lệ một trận, rồi dạy dỗ cho ra trò, nào ngờ đối diện với đôi mắt ấy, phản ứng của ả lại chậm mất nửa nhịp.
"Vâng, vị này chắc là Thu Doanh tỷ tỷ." Thù Lệ hơi do dự, nhớ lại lời Thanh Diệu từng kể mà nhận ra thân phận của người tới.
Thu Doanh bị nhận ra cũng không phủ nhận, bỗng nhiên khan giọng ho khẽ hai tiếng, mặt hơi đỏ lên vì bực bội. Nhìn dáng vẻ mờ mịt vô tội của Thù Lệ, ả đang định phát tác thì ngoài cửa có tiếng người lên tiếng: "Thù Lệ, ngươi có ở trong đó không?" Người nói là Lâm cô cô.
Trong phòng tức khắc im bặt, mấy cung nữ canh cửa cũng vội vàng tránh đường. Thù Lệ thu dọn đồ đạc rồi mở cửa: "Lâm cô cô."
"Ừ, ăn xong chưa? Xong rồi thì chuẩn bị qua bên kia thôi." Lâm Lăng chậm rãi đảo mắt nhìn vào trong phòng, khi thấy Thu Doanh thì hơi nhíu mày. Thù Lệ vội vàng gật đầu vâng lệnh, không còn bận tâm đến đám người phía sau nữa.
Đã là cung nữ hầu hạ thân cận, đương nhiên không được lơ là chức trách. Khi cùng Lâm cô cô chạy đến ngự thư phòng, Hoàng thượng vẫn chưa bãi triều, Lâm cô cô cũng không hỏi nàng về chuyện ban nãy.
Thù Lệ thu dọn đồ đạc, đang nhóm lửa đun nước, mắt thấy trà sắp chuẩn bị xong thì nghe thấy tiếng thỉnh an bên ngoài. Khác với hôm qua, hôm nay cùng vào ngự thư phòng còn có mấy vị đại thần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










