Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đế Vương Kiều Sủng Chương 23

Cài Đặt

Chương 23

Hậu cung của vị Thánh thượng đương triều nói là sung túc cũng không ngoa. Dưới Hoàng hậu có ba vị phi tử, và Cẩn Phi đến hôm nay chính là một trong số đó. Nàng ta trẻ trung xinh đẹp, lại là thiên kim tiểu thư của phủ Thượng thư, trước đây vốn rất được lòng Hoàng thượng.

Khi còn ở Thánh Thư Trai, Thù Lệ cũng từng nghe cung nhân bàn tán riêng tư về Cẩn Phi, tất thảy đều là những lời tán tụng về nhan sắc. Có điều giờ người đang đứng ngay trước mặt, Thù Lệ lại chẳng dám ngẩng đầu nhìn lấy một cái.

Cẩn Phi đứng trước mặt Lâm Lăng, những món trang sức vàng ngọc trên búi tóc càng tôn lên vẻ hoa quý diễm lệ. Nàng ta khẽ mỉm cười, giọng nói có phần khách khí với người trước mặt: "Làm phiền Lâm cô cô vào thông truyền một tiếng, bổn cung đặc biệt mang canh tới cho Bệ hạ."

Thấy Lâm Lăng vâng mệnh quay người vào ngự thư phòng, Cẩn Phi mới thu lại nụ cười trên môi, lơ đãng đánh mắt quan sát xung quanh. Hai tháng gần đây Hoàng thượng không mấy mặn mà với việc vào hậu cung. Chiều nay nghe cung nhân nói Hoàng thượng ban thưởng cho ngự thiện phòng vì món canh làm rất khá, cung của nàng ta cũng có tiểu trù phòng, bèn sai người chuẩn bị ngay một bát rồi vội vã mang tới đây.

Hoàng thượng xưa nay vốn không thích phi tần đến ngự thư phòng, nhưng thỉnh thoảng tới một lần chắc cũng không sao.

"Canh?" Tiêu Thần thần sắc lãnh đạm, tầm mắt không hề rời khỏi cuốn tấu chương.

"Vâng, Cẩn Phi nương nương vẫn đang chờ ở bên ngoài." Lâm Lăng cúi đầu thưa.

Tiêu Thần xem nốt cuốn tấu chương trong tay rồi mới khẽ gật đầu: "Bảo nàng ta để đồ lại."

Xem ra là không định gặp mặt.

Lâm Lăng trong lòng đã hiểu rõ ý tứ của Ngài, khẽ vâng một tiếng rồi lui ra ngoài. Bước tới hành lang nơi Cẩn Phi đang chờ, nàng cung kính nói: "Bẩm nương nương, Bệ hạ hiện đang bận rộn, nương nương cứ giao đồ cho nô tì là được ạ."

Dù đã đoán trước kết quả này, Cẩn Phi vẫn không khỏi có phần nản lòng. Nàng ta ngước mắt nhìn cánh cửa ngự thư phòng đóng chặt, rồi nhìn bát canh đã được Lâm Lăng đón lấy, thầm tự an ủi mình: ít nhất thì lần này Ngài cũng đã nhận đồ.

"Canh này phải uống lúc còn nóng mới tốt, vậy làm phiền Lâm cô cô rồi."

Lâm Lăng giữ vẻ mặt không buồn không vui, nhận lấy bát canh rồi cung kính tiễn Cẩn Phi rời đi.

Bát canh được mang vào ngự thư phòng. Lâm Lăng đặt nó lên chiếc bàn phía dưới, vừa định múc ra một bát thì bất thình lình nghe Tiêu Thần ở phía trên hỏi một câu: "Canh gì vậy?"

Bóng dáng Thù Lệ giữa đám đông cung nhân không mấy nổi bật, nhưng khi Lâm Lăng gọi một tiếng, thấy Thù Lệ ngẩng đầu lên, bóng hình ấy bỗng trở nên đặc biệt lạ kỳ. Trên mặt nàng mang theo chút mờ mịt, nàng bước nhỏ tới trước mặt Lâm Lăng, giọng trong trẻo đáp: "Có nô tì ạ."

Lâm Lăng bỗng nhiên có chút thấu hiểu lý do Hoàng thượng thích trêu chọc Thù Lệ. Một tiểu mỹ nhân ngoan ngoãn thế này, ai nhìn mà chẳng muốn trêu đùa đôi chút?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc