Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đế Vương Kiều Sủng Chương 14

Cài Đặt

Chương 14

Vất vả lắm Thù Lệ mới thắt xong đai lưng, nàng thầm thở phào một hơi, chưa kịp lùi lại thì một bàn tay ấm áp đã phủ lên cổ nàng. Rồi bàn tay ấy từ từ nhích lên, nắm lấy cằm nàng, ép nàng phải ngẩng mặt.

Thù Lệ lúc nào cũng cúi đầu hoặc cụp mắt, bộ dạng vô cùng ngoan ngoãn. Mỗi lần Tiêu Thần muốn nhìn nàng, hắn đều phải tự mình ra tay.

Lần này, Tiêu Thần nhìn thấy quầng thâm nhạt dưới mắt Thù Lệ, đoán chừng nàng vì sợ hãi mà thức trắng đêm, hèn chi trong mộng không thấy bóng người.

Hắn cười lạnh một tiếng trong lòng, ngón trỏ khẽ mơn trớn đuôi mắt nàng. Nhìn đôi mắt đầy vẻ kinh hoàng và sợ hãi kia, hắn thản nhiên buông một câu đầy ẩn ý: "Phải nghỉ ngơi cho tốt mới có sức làm việc chứ."

Nói đoạn, Tiêu Thần buông tay, không màng đến Thù Lệ nữa mà tự mình khoác ngoại bào, sải bước đi thẳng ra ngoài.

Trong điện, Thù Lệ không dám thở mạnh một tiếng.

Khi nàng bước ra khỏi đại điện, thấy vài cung nhân đang vây quanh một góc. Thấy nàng ra, bọn họ lộ vẻ cười cợt, rồi lại vội che giấu, vừa đi vừa xì xào điều gì đó.

Thu Lạn từ ngoài điện bước vào, thấy Thù Lệ vẫn đứng chôn chân tại chỗ liền gọi nàng lại: "Ngươi theo ta."

Thù Lệ lẳng lặng đi theo.

Trong thư phòng điện Thừa Minh có một chiếc bàn thấp nhỏ, nấp sau tấm rèm châu, thấp thoáng có thể nhìn thấy.

"Hoàng thượng có chỉ, từ nay ngoài việc hầu hạ buổi sáng, những lúc khác ngươi hãy ở lại trong thư phòng." Khi Thu Lạn nói câu này, chính nàng cũng thấy kỳ lạ. Nàng hầu hạ ở ngự tiền đã lâu, tuy không dám nói là hiểu hết tâm ý đế vương, nhưng mệnh lệnh kiểu này quả thực không giống tác phong của Ngài cho lắm.

Nàng đánh mắt nhìn Thù Lệ từ trên xuống dưới, thấy trong mắt đối phương chỉ có sự mờ mịt thì nhất thời cạn lời. Cô nương này không dưng mà có dung mạo kiều diễm thế này, tính tình lại đơn thuần quá đỗi. Có lẽ do nơi như Thánh Thư Trai quá đỗi thanh tịnh, nàng lại được Trần Phương bảo bọc nên mới ra nông nỗi này.

Cửa thư phòng vẫn mở, Thù Lệ từ lúc bước vào chẳng dám nhìn ngang ngó dọc. Trên chiếc bàn thấp có sẵn giấy mực và kinh sách, Thu Lạn cô cô bảo nàng chép sách.

Nàng cứ thế ngồi chép suốt cả một buổi sáng.

Đến chiều, Tiêu Thần nghe thuộc hạ bẩm báo rằng trong thư phòng không có động tĩnh gì, lúc này hắn mới nhớ ra mệnh lệnh buổi sáng của mình.

Bảo Thù Lệ ở lại thư phòng thực chất là một cách giam lỏng nàng. Ngoại trừ thư phòng ra, những nơi khác nàng không được phép đi, nếu có đi cũng phải có người theo sát. Ngoài ra, luôn có người canh chừng nhất cử nhất động trong thư phòng, chỉ cần nàng có hành vi nào bất thường, lập tức sẽ bị bắt giữ.

Hắn vẫn còn hoài nghi. Mọi chuyện xảy ra quá đỗi trùng hợp, lại vô cùng huyền bí. Xưa nay hắn vốn chẳng mặn mà với những chuyện này, nhưng sự xuất hiện đột ngột của người này khiến hắn nảy sinh đôi chút tâm hiếu kỳ muốn thăm dò.

Thù Lệ dù có khờ khạo đến đâu cũng nhận ra điều bất thường. Nàng đã ở trong thư phòng cả buổi sáng, bữa trưa cũng dùng riêng trong phòng trà nhỏ. Tuy không thấy ai canh giữ lộ liễu, nhưng nàng cứ thấy bồn chồn không yên.

Không ai nói chuyện với nàng, không ai sai bảo việc gì, nàng cứ lẳng lặng chép sách cho đến khi những con chữ trước mắt bắt đầu nhòe đi.

Cửa đã bị khóa chặt. Nàng ra sức kéo nhưng không mở được. Thế là nàng vừa đập cửa, vừa hướng ra ngoài gọi lớn: "Có ai không? Làm ơn mở cửa giúp ta với! Có ai bên ngoài không?"

Bên ngoài vẫn là một khoảng không tĩnh lặng, không một tiếng đáp từ. Thù Lệ không hề biết rằng, trong thư phòng không chỉ có mình nàng. Kể từ khoảnh khắc nàng bước chân vào căn phòng này, ám vệ của đế vương đã luôn dõi theo từng hành động của nàng không rời một bước.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc