Giọng nói trầm thấp đầy uy nghiêm vang lên bên tai, tim Thù Lệ đập liên hồi như trống trận, sau lưng rịn ra một lớp mồ hôi lạnh thấm đẫm nội y, khiến nàng cảm thấy khó chịu vô cùng.
Nàng không dám kháng lệnh, đôi làn mi khẽ run rẩy tựa như đôi quạt nhỏ đang khép chặt, từ từ mở mắt ra.
Đôi nhãn mâu ấy trong trẻo tựa tinh tú, mắt sắc thâm đen, chỉ là đôi mắt ấy vốn chẳng giấu nổi tâm tư, khiến người ta dễ dàng nhìn thấu chủ nhân của nó đang lo nghĩ điều chi.
Tiêu Thần nhìn rõ mồn một khoảnh khắc Thù Lệ mở mắt, vẻ mơ màng thoáng qua rồi ngay sau đó là sự kinh hãi tột độ tràn lên gương mặt nàng.
Xem ra quả không sai, Thù Lệ trước mắt và nữ tử trong mộng chính là cùng một người, và nàng cũng giống như hắn, đều nhớ rõ những chuyện trong mộng cảnh.
Thù Lệ nhất thời quên sạch mọi phản ứng, cứ thế ngây người nhìn Tiêu Thần trân trân một hồi lâu. Nàng khẽ mím môi, sắc mặt càng lúc càng trắng bệch, thân hình bị Tiêu Thần giữ chặt không kìm được mà run rẩy dữ dội. Nếu không phải vì đôi gò má đang bị bóp chặt, hẳn là răng nàng lúc này đã va vào nhau lập cập rồi.
Sao có thể... sao lại là khuôn mặt này...
Khuôn mặt này, y hệt như nam nhân trong mộng kia không sai một ly —
"Kẻ nào phái ngươi đến?" Tiêu Thần hơi gia tăng lực tay, khiến Thù Lệ không nhịn được mà nhíu mày. Nàng vốn là người sợ đau, nhưng lúc này lại chẳng dám rên rỉ nửa lời.
Nghe lời Tiêu Thần hỏi, Thù Lệ bất an lắc đầu. Nàng dường như không hiểu ý nghĩa của câu hỏi đó, chỉ biết liên tục lắc đầu, khiến chiếc trâm châu nhỏ xíu trên búi tóc va chạm vào nhau phát ra những tiếng leng keng thanh mảnh.
Chẳng hiểu sao Tiêu Thần lại nhớ đến dáng vẻ Thù Lệ khóc lóc trong mộng đêm qua. Dù vẻ mặt vẫn lãnh đạm như cũ, nhưng bàn tay hắn đã vô thức nới lỏng lực đạo.
Hắn không lập tức buông nàng ra, vì biết rõ nếu buông tay lúc này, nàng chắc chắn sẽ như con rùa rụt cổ, lùi về sau rồi cúi gằm mặt xuống. Nếu thế thì hắn còn nhìn được gì nữa?
"Ngươi muốn trẫm phải hỏi lại lần thứ hai sao?" Câu nói này của Tiêu Thần mang theo áp lực nặng nề. Đừng nói Thù Lệ chỉ là một tiểu cung nữ ít hiểu biết, chỉ e là Từ Khang có đứng đây cũng phải run cầm cập trước giọng điệu này.
Thù Lệ quả nhiên bị dọa sợ. Nàng vội vàng hồi tưởng lại lời Tiêu Thần vừa hỏi, nghĩ đi nghĩ lại vẫn không hiểu, bèn bất an nhưng cũng gấp gáp đáp lời: "Bẩm... bẩm Bệ hạ, nô tì được giữ lại để mài mực cho Ngài."
Giọng nói nàng run rẩy, rõ ràng là bị dọa sợ hết lần này đến lần khác. Sợ câu trả lời không đúng ý Tiêu Thần, những ngón tay đang đặt trên thành ghế của nàng cũng vì bối rối mà co quắp lại.
Tiêu Thần đâu có hỏi chuyện đó, hắn muốn hỏi làm thế nào mà nàng lại được chọn vào hầu hạ ở ngự tiền.
Thù Lệ như được đại xá, chẳng kịp quan tâm đến vòng eo đang đau nhức vì bị ép vào thành ghế, vội vã lùi lại ba bước, hành lễ qua loa rồi chạy biến ra ngoài.
Tiêu Thần thu hồi sự chú ý, nhìn vào cuốn tấu chương đang mở trên bàn.
"Cạch —" Một tiếng động vang lên, cuốn tấu chương đã bị đóng sầm lại.
Thù Lệ chạy một mạch về thẳng Lộng Vân Uyển. May mà trời đã tối mịt nên không ai chú ý đến nàng. Nàng đẩy cửa phòng rồi vội vàng đóng chặt lại, thậm chí không buồn thắp nến, chạy thẳng đến bên giường, lấy chăn quấn chặt lấy mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



