Thằng nhóc này sao lại dùng ánh mắt đó nhìn ông chứ? Cứ như thể ông là kẻ xấu xa tội ác tày trời vậy.
"Vậy ba hỏi những điều này làm gì? Dù sao Hồ gia cũng đã sụp đổ rồi, nói những điều này cũng chẳng có ý nghĩa gì cả. Có thời gian này, chẳng thà ba đi dạo chim cảnh, trồng hoa, tản bộ, hoặc là ba có thể tìm cho mình một cô nhân tình nhỏ đi."
Nhìn cha mình, Chiến Kiêu Thành nói mà chẳng hề kiêng dè.
Nghe thấy lời này của con trai, khóe miệng Chiến Kính Chiêu giật giật, thầm mắng một tiếng đồ tiểu vương bát đản.
"Ba đã gần sáu mươi tuổi rồi, tìm nhân tình nhỏ làm gì nữa? Có tâm nhưng không có sức đâu, câu cá trồng hoa vẫn hợp với ba hơn."
Chiến Kính Chiêu xua tay, chọn một tư thế thoải mái rồi dựa vào ghế.
"Chuyện của Hồ gia thật sự không có chỗ để cứu vãn sao?"
Chiến Kiêu Thành cúi đầu tiếp tục xử lý công việc, anh thản nhiên "ừm" một tiếng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


