Nghe thấy lời này, Vân Hoài Chu cũng chẳng nói chẳng rằng và cũng không rời đi mà cứ đứng im tại chỗ như một khúc gỗ.
Thấy dáng vẻ bướng bỉnh này của Vân Hoài Chu, Giang Vân Mị không còn cách nào khác, đành cười khổ ăn hết chỗ bánh ngọt, uống sữa và uống thêm nửa ly nước.
“Chị đại à, bây giờ được chưa?”
Úp chiếc ly không vào khay, Giang Vân Mị cười nói.
Vân Hoài Chu gật đầu rồi bê khay xoay người rời đi, cô ấy cũng không quên bật đèn văn phòng giúp cô.
=====
Lúc màn đêm buông xuống, Giang Vân Mị cuối cùng cũng làm xong mọi việc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


