"Giang Vân Mị chưa bao giờ cảm thấy hả giận như thế này.
Giang Vân Mị hiểu rõ trong lòng rằng sở dĩ hôm nay Giang Chính Hoa và Đằng Bình có uất ức đến mức nghiền nát răng mà nuốt vào bụng cũng không dám ho he, chẳng qua là vì sự hiện diện của Chiến Kiêu Thành.
Nếu không có Chiến Kiêu Thành thì trong mắt Giang gia, cô cũng chỉ giống như hạt cát bụi mà thôi.
"Lời cô ấy nói hai người không nghe thấy sao? Cút đi, sau này còn dám xuất hiện trước mặt cô ấy thì Giang gia sẽ không còn chỗ đứng ở Bắc Thành này đâu."
Chiến Kiêu Thành mất kiên nhẫn nhìn vợ chồng Giang Chính Hoa, giọng điệu thâm trầm lạnh lùng.
Nhìn vẻ mặt kiêu ngạo đến cực điểm của Giang Vân Mị, Đằng Bình hận đến nghiến răng nghiến lợi nhưng lại chẳng dám nói một lời.
"Mị Mị à, cái đó... tóm lại là cánh cửa Giang gia luôn rộng mở chào đón con, lúc nào con muốn về thì cứ về nhé."
Mặc dù trong lòng Giang Chính Hoa hận không thể giết chết Giang Vân Mị nhưng ngoài miệng ông ta vẫn ra vẻ một người cha hiền từ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


