Giọng điệu cứng rắn, không cho phép từ chối.
"Mẫu hậu." Lăng Tranh hơi mệt mỏi xoa trán, từ khi tuyển tú bắt đầu, Lan Chi, Ngu Kiều Kiều, Trần Linh Nhi thay phiên tìm nàng, cả triều văn võ đều dõi theo tuyển tú lần này, dù gì cũng liên quan đến tiền đồ của từng nhà, Lăng Tranh thật sự cạn lời.
Ban đầu nàng định từ chối, nhưng nghĩ đến nếu từ chối thì Thái hậu chắc chắn sẽ lại thao thao bất tuyệt, mà giờ nàng vừa buồn ngủ vừa mệt, thế là lời từ chối ra đến miệng lại biến thành: "Nhi thần ngày mai sẽ tranh thủ cùng mẫu hậu đi xem các tú nữ."
Tranh thủ? Đi cùng mình?
Thái hậu: "..." Thôi vậy, hoàng thượng chịu đi là được rồi.
Thấy Lăng Tranh gật đầu, Thái hậu cũng không nán lại lâu, chỉ dặn nàng nghỉ ngơi sớm, đừng quá lao lực vì chính sự rồi rời đi.
Hôm sau, hoàng thượng cùng Thái hậu đến xem các tú nữ dự tuyển. Các tú nữ đều mặc cung trang giống nhau, xếp hàng ngay ngắn. Người thì dáng đầy đặn, người thì thon thả, mỗi người một vẻ, ai nấy đều như nụ hoa vừa hé. Hôm nay hoàng thượng đích thân tới, các tú nữ rõ ràng phấn khích hơn hẳn hai ngày trước, có nàng còn gan dạ lén liếc nhìn Lăng Tranh.
Trong lòng các tú nữ đều kinh ngạc: Hoàng thượng lại đẹp đến thế sao?!
Chu Hiền Nhã hồi nhỏ từng gặp Lăng Tranh, biết nàng vốn đã xinh đẹp, nhưng lớn lên rồi, đây là lần đầu tiên nàng ấy được gặp lại, vừa ngẩng đầu nhìn xa xa, trong lòng đã xao động, không ngờ hoàng thượng khi trưởng thành lại là một thiếu niên phong hoa tuyệt đại như thế.
Lăng Tranh ngồi trên cao nhìn xuống các tú nữ, nàng biết rõ mục đích Thái hậu gọi mình tới hôm nay, một là để dập tắt lời đồn hoàng thượng không gần nữ sắc, hai là để đích thân chọn Chu Hiền Nhã. Các tú nữ lần này đều xuất thân danh giá kinh thành, nên cử chỉ, dáng điệu đều rất chuẩn mực. Dù vậy, khí chất của Chu Hiền Nhã vẫn nổi bật hơn hẳn. Đoan trang, rộng lượng, đó là ấn tượng đầu tiên của Lăng Tranh về nàng ấy.
Thái hậu cũng luôn dõi theo Chu Hiền Nhã, khẽ gật đầu, quả không hổ là ứng viên hoàng hậu, tuổi còn nhỏ mà đã có phong thái mẫu nghi thiên hạ.
"Khụ khụ." Thái hậu đột nhiên che miệng ho nhẹ, khóe mắt liếc nhìn Lăng Tranh, nàng lập tức hiểu ý, đây là chê nàng mặt lạnh như tiền, diễn cảm chẳng ra gì.
Thế là Lăng Tranh liền nở một nụ cười nhạt với các tú nữ, trên mặt lộ ra chút hứng thú. Kỹ năng diễn xuất này là Lăng Tranh luyện được sau khi làm hoàng đế, tuyệt đối vượt xa mấy diễn viên đời trước chỉ biết cắt ghép hình, muốn thu muốn thả đều dễ dàng.
Phải nói, Lăng Tranh mà cười lên thì thật sự rất đẹp, lúc không cười thì lạnh lùng như băng, ai cũng không dám lại gần, nhưng chỉ cần nàng mỉm cười, lập tức như xuân về hoa nở, ấm áp tràn ngập.
Hoàng thượng vừa cười, trái tim bất an của các tú nữ cũng ổn định lại không ít. Diễn xong vai, Lăng Tranh chẳng nán lại lâu, nhanh chóng rời đi trước.
"Tâm tư hoàng đế càng ngày càng khó đoán, ai gia càng ngày càng không quản nổi nàng nữa rồi." Thái hậu thấp giọng than. Lưu ma ma chọn cách im lặng, câu này bà ta không dám tiếp lời.
Hôm nay Thái hậu gọi Lăng Tranh tới, vốn là muốn nàng đích thân khen ngợi Chu Hiền Nhã vài câu, trực tiếp định luôn vị trí phi cho nàng ấy, thể hiện sự coi trọng Chu Thái phó và Chu gia. Tiện thể chọn thêm vài tú nữ, vừa phá tan lời đồn, vừa thể hiện ân sủng của hoàng thượng. Kết quả, Lăng Tranh chỉ xem náo nhiệt một lát rồi đi luôn!
Lăng Tranh rời buổi tuyển tú quay về ngự thư phòng. Những gì nàng thấy hôm nay, bản thân nàng cũng hiểu, Chu gia bồi dưỡng Chu Hiền Nhã hoàn toàn theo tiêu chuẩn hoàng hậu, chắc Vệ gia cũng vậy.
Nhưng nàng không thể lập hậu. Một khi lập hậu, hoàng hậu sẽ bị giam chặt trong cung, nàng không muốn như vậy. Ý của Thái hậu, nàng hiểu nhưng nàng cũng có tính toán riêng, vừa phải thể hiện sự coi trọng Chu gia, lại không muốn để Chu Hiền Nhã ôm quá nhiều hy vọng.
...
Tối hôm đó, một đạo thánh chỉ khiến cả hậu cung lẫn tiền triều đều chấn động. Hoàng thượng khen Chu Hiền Nhã hiền lương thục đức, đoan trang rộng lượng, đặc biệt phong làm Hiền phi, ban cho ở cung Khởi Tường. Từ khi Lăng Tranh lên ngôi, đây là vị phi tần đầu tiên có phẩm cấp từ tần trở lên, đủ để thể hiện sự coi trọng Chu Thái phó và Chu gia.
Thánh chỉ bất ngờ này khiến các đại thần không khỏi đoán già đoán non, tiểu hoàng đế coi trọng là bản thân Chu Hiền Nhã, hay là Chu Thái phó và Chu gia?
Chu Hiền Nhã nhận thánh chỉ, vẻ ngoài vẫn bình thản, trong lòng dù có chút gợn sóng nhưng cũng nhanh chóng dập tắt. Từ lúc bước chân vào cung, nàng ấy đã chuẩn bị tâm lý, đế vương vô tình, mà thứ nàng ấy muốn chỉ là địa vị tối cao kia thôi.
Hôm nay hoàng thượng không hề thể hiện chút hứng thú nào với nàng ấy, chỉ nhìn từ xa một cái, thậm chí chưa xem xong đã rời đi, vậy mà sau đó lại hạ chỉ phong nàng ấy làm Hiền phi.
Dù người ngoài có hiểu lầm thế nào, Chu Hiền Nhã hiểu rất rõ, hoàng thượng cần là Chu gia, coi trọng Chu gia, với nàng ấy không có chút tư tình nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






