“Nếu A Du ở đây thiếu thứ gì nhất định phải nói với tỷ tỷ, bảo lão nhân báo với mẫu thân cũng được, tuyệt đối không được để bản thân chịu thiệt thòi.”
Đợi đến khi Vệ Linh San rời đi, Vệ Tử Du ngồi lặng trong sân rất lâu, mãi đến khi ánh chiều tà buông xuống mới chậm rãi đứng dậy trở về phòng.
Vệ Tử Du là con riêng của đương kim thừa tướng Vệ Cẩm Khôn, một đứa con mà Vệ Cẩm Khôn chưa từng thừa nhận.
Họ Vệ vốn là một trong bốn đại thế gia của Đại Hạ, mà Vệ Cẩm Khôn vừa là tộc trưởng đương nhiệm của Vệ gia, vừa làm đến chức thừa tướng, quyền thế hiển hách, nhờ vậy mà Vệ gia cũng một bước lên mây, trở thành gia tộc đứng đầu trong bốn đại thế gia.
Năm ấy, khi Vệ Cẩm Khôn vừa tròn hai mươi, là học trò của Chu Thái phó Chu Bác Ngọc, lại là trưởng tử dòng chính của Vệ gia, vốn đã là một công tử phong nhã, thêm vào thân phận cao quý, ngoại trừ việc không thể vào cung làm phi, thì gần như trở thành đối tượng trong mộng của tất cả các tiểu thư khuê các ở Đại Hạ. Công tử dòng chính Vệ gia đi đến đâu cũng được vây quanh như chúng tinh phủng nguyệt.
Năm đó, Vệ Cẩm Khôn du ngoạn Giang Nam, gặp được mẹ của Vệ Tử Du, Lâm Uyển Uyển, một kỹ nữ nổi danh nhất Giang Nam. Lâm Uyển Uyển tinh thông thi từ ca phú, đặc biệt là tài gảy đàn nổi tiếng khắp vùng, dung mạo lại khuynh quốc khuynh thành. Nhưng giữa công tử dòng chính Vệ gia và kỹ nữ số một Giang Nam lại chẳng hề nảy sinh tia lửa tình nào.
Vệ Cẩm Khôn đúng là một quân tử, đối với Lâm Uyển Uyển không hề suồng sã, cũng chẳng mập mờ, luôn giữ lễ nghi, dáng vẻ đoan chính. Lâm Uyển Uyển dù thân phận thấp kém nhưng lại rất có khí tiết, chỉ bán nghệ không bán thân, không ít quyền quý từng vung tiền như nước chỉ để đổi lấy một nụ cười của nàng ấy.
Tài nghệ của Lâm Uyển Uyển từng được Vệ Cẩm Khôn công khai khen ngợi, còn tài hoa xuất chúng của Vệ Cẩm Khôn thì Lâm Uyển Uyển cũng từng thẳng thắn bày tỏ lòng ngưỡng mộ. Hai người từng cùng nhau dạo thuyền trên sông Tần Hoài, trai tài gái sắc, lưu lại một đoạn giai thoại ở Giang Nam. Tất cả những điều này đều là chuyện được truyền tụng bên bờ Tần Hoài.
...
Trời càng lúc càng tối, Vệ Tử Du không thắp đèn, chỉ lặng lẽ ngồi bên cửa sổ, mặc cho ánh hoàng hôn dần dần trôi qua trước mặt. Hắn đưa tay cố nắm lấy chút ánh sáng cuối cùng sắp tắt nhưng chỉ là công cốc. Ánh sáng vốn chẳng thể giữ được.
Vệ Tử Du nghĩ chắc hẳn năm xưa mẫu thân cũng từng thích Vệ Cẩm Khôn. Chuyện năm ấy Lâm Uyển Uyển không muốn nhắc lại, nhưng Vệ Tử Du cũng đoán được đôi phần. Trước một công tử quyền quý, phong nhã như ánh trăng sáng, Lâm Uyển Uyển đã động lòng. Nhưng Vệ Cẩm Khôn là người được gia tộc bồi dưỡng để kế thừa vị trí tộc trưởng, mà khi ấy ông ta đã có chính thất môn đăng hộ đối. Có thể ông ta đối với Lâm Uyển Uyển có chút ưu ái khác biệt, nhưng trước lợi ích và danh tiếng của gia tộc, cũng chỉ dừng lại ở đó.
Còn về chuyện một đêm ân ái giữa Lâm Uyển Uyển và Vệ Cẩm Khôn... Vệ Tử Du cười khổ. Với sự chán ghét của Vệ Cẩm Khôn dành cho hắn và mẫu thân, cùng những lời xin lỗi của mẫu thân lúc lâm chung, thì chuyện Vệ Cẩm Khôn bị hạ dược, dù không phải do Lâm Uyển Uyển làm, nàng ấy cũng biết mà không báo lại còn thuận nước đẩy thuyền.
Bởi khi ấy, nhị công tử Vệ gia muốn hủy danh tiếng của Vệ Cẩm Khôn, lại còn muốn nhân cơ hội này chia rẽ ông ta với chính thất Lạc Vũ Nam, khiến Vệ Cẩm Khôn mất đi sự hậu thuẫn của Lạc gia cũng là một trong bốn đại thế gia, để mưu đồ vị trí tộc trưởng.
Khi ấy, Lâm Uyển Uyển không uống thuốc phá thai, có lẽ là có người âm thầm giúp đỡ. Sau khi biết mình mang thai, nàng ấy liền trốn đi, mãi đến khi Vệ Tử Du chào đời mới tìm đến Vệ Cẩm Khôn. Vệ Tử Du, con trai của kỹ nữ Giang Nam, chính là vết nhơ mà cả đời Vệ Cẩm Khôn không thể xóa bỏ. Một đêm ân ái với Vệ Cẩm Khôn chẳng giúp Lâm Uyển Uyển thoát khỏi bể khổ ngược lại còn khiến nàng ấy hối hận cả đời và phải trả giá đắt.
Có lẽ Lâm Uyển Uyển cũng không ngờ, những gì nàng ấy làm lại khiến Vệ Cẩm Khôn chán ghét, thậm chí căm hận. Nàng ấy ngây thơ nghĩ rằng, có hài tử rồi thì ít nhất đứa trẻ cũng là vô tội. Mỗi lần nghĩ đến đây, nơi ngực Vệ Tử Du lại dấy lên nỗi đau âm ỉ bởi Vệ Cẩm Khôn thực sự chẳng có chút tình cảm nào với hắn.
Công tử quyền quý nổi giận, Vệ Cẩm Khôn không những không chuộc thân cho Lâm Uyển Uyển, mà còn trực tiếp định cho Vệ Tử Du vào hàng tiện dân. Hài tử của kỹ nữ cũng là tiện chủng. Đến cả dấu son giữ trinh mà các tiểu quan trong thanh lâu đều có, Vệ Tử Du cũng không ngoại lệ.
Vệ Tử Du sinh ra đã rất đẹp, hoàn toàn thừa hưởng những nét đẹp nhất của phụ mẫu, mới đầy tháng đã có thể đoán được sau này lớn lên sẽ khuynh thành đến mức nào. Nếu hắn mang bộ dạng này mà lớn lên ở thanh lâu, kết cục thế nào cũng chẳng cần nói.
Lâm Uyển Uyển không phải người xấu xa, nàng ấy đối với Vệ Cẩm Khôn vừa có rung động của thiếu nữ, vừa có khát vọng với thế gia quyền quý. Nhưng nàng ấy đã sai, sai đến mức không thể cứu vãn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)