Thái giám từ cung đến tuyên chỉ của Thái hậu xong, tươi cười nói với Tiêu Yến: “Chẳng trách Thái hậu thích Tiêu tiểu thư, Tiêu tiểu thư quả nhiên có dung mạo khuynh thành.”
Cung kính tiễn người trong cung đi xong, Tiêu Quốc Đống nhìn cô con gái đang bối rối: “Yến Nhi đừng sợ, cha…”
Không đợi Định quốc Đại tướng quân nói xong, Lâm Tịch Chi vội vàng cáo từ, ông ta đại khái đã nhìn ra đầu đuôi câu chuyện này, ái nữ của Đại tướng quân có người trong lòng, mà Thái hậu lại muốn ái nữ của Đại tướng quân vào cung làm phi. Chuyện của Hoàng gia, ông ta không nên dính vào.
Tiêu Quốc Đống cũng không làm khó Lâm Tịch Chi, để ông ta rời đi. Đợi ông ta rời đi rồi Tiêu Quốc Đống mới nói với Tiêu Yến: “Yến Nhi, nếu con đã có người trong lòng, không muốn vào cung, cha sẽ đi cầu xin Hoàng thượng.” Dù có phải đánh đổi tất cả quân công, ông ấy cũng sẽ vì ái nữ mà liều một phen.
Tuy Tiêu Quốc Đống cười an ủi Tiêu Yến nhưng ông ấy hiểu rõ, công cao át chủ, ông ấy đã phạm đại kỵ, nếu ái nữ duy nhất lại không muốn vào cung…
Nhưng dù là vậy, ông ấy cũng có kế hoạch riêng. Lấy quân công ra uy hiếp, tiểu Hoàng đế không thể không lùi bước, bởi vì tiểu Hoàng đế không thể làm tướng sĩ nguội lòng.
Ông ấy có giao binh quyền hay không tiểu Hoàng đế cũng sẽ đề phòng ông ấy, nếu đã vậy, hà cớ gì lại không lấy quân quyền ra “uy hiếp”, vì con gái, vì con rể tương lai mà giành lấy một kết cục tốt đẹp rồi sau đó từ quan về vườn?
Tiêu Quốc Đống thở dài, dù Tiêu Yến không nói, ông ấy cũng không muốn Tiêu Yến vào cung, “gần quân như gần hổ”, hơn nữa hậu cung sóng gió hiểm ác, không phải thứ Tiêu Yến có thể đối phó được.
Quyết định xong, Tiêu Quốc Đống bắt tay vào sắp xếp, lệnh cho Lý Minh Đông và những người khác đi cùng Tiêu Yến nhanh chóng tìm thấy tiểu công tử đêm đó, còn ông ấy thì vào cung trực tiếp “lật bài ngửa” với tiểu Hoàng đế.
Hương trà ngào ngạt, hương mực vấn vương, hương trà và hương mực đan xen hòa quyện, mùi hương thật dễ chịu.
Trong Ngự Thư Phòng, Lăng Tranh ngửi mùi hương thoang thoảng, đặt bút lông trong tay xuống. Tiêu Quốc Đống quỳ trước bàn án, lời lẽ khẩn thiết: “Bệ hạ, thần chỉ có một ái nữ này, chỉ mong nàng có thể bình an vô sự, cùng phu quân trọn đời trọn kiếp, bạc đầu giai lão, thần kiếp này không cầu gì hơn.”
“Thần nguyện dùng tất cả quân công để đổi lấy tự do hôn nhân cho con gái, mong Bệ hạ thành toàn tấm lòng yêu con sâu sắc của thần.”
Lăng Tranh quả thật không ngờ Tiêu Quốc Đống đến “ép” nàng lại là vì Tiêu Yến không muốn vào cung!
Quân công tương đương chứ không phải giao trả binh quyền, quân công đã được ban thưởng rồi sao thu hồi lại được? Nếu lấy đó để thu hồi những phong thưởng trước đây, các tướng sĩ sẽ nhìn vị Hoàng đế là nàng đây như thế nào?
Tiêu Quốc Đống thông minh thật.
Lăng Tranh rũ mắt khẽ cười, bình tĩnh nói với Tiêu Quốc Đống: “Định quốc Đại tướng quân mau đứng dậy, không cần đa lễ như vậy.”
“Thái hậu tuyên Tiêu tiểu thư vào cung yết kiến cũng chỉ là vì bà ấy nghe nói hổ phụ không sinh khuyển nữ nên trong lòng vui mừng, muốn gặp Tiêu tiểu thư mà thôi, Đại tướng quân không cần lo lắng nhiều.”
Tuy nói lời khách sáo nhưng Lăng Tranh lại không ban cho Tiêu Quốc Đống chỗ ngồi, nàng lại cầm bút lông trong tay lên.
Tiêu Quốc Đống nghe lời nàng nói, trong lòng thầm than, tuy tuổi của tiểu Hoàng đế còn nhỏ nhưng hỉ nộ vô hình, là một cao thủ “đánh thái cực”, nếu ông ấy tiếp tục “uy hiếp” thì sẽ như ép người quá đáng. Nhưng ông ấy lại không cam lòng khi cầu xin chưa thành.
Thấy sự không cam lòng của Tiêu Quốc Đống, Lăng Tranh nhẹ nhàng tiếp tục nói: “Hiện nay trong ngoài Đại Hạ đều có biến, trẫm cũng không có tâm tư yêu đương, nếu Đại tướng quân có thể đẩy lùi ngoại tộc xâm phạm, trẫm sẽ đích thân ban hôn cho ái nữ của ngài, được không?”
Cái này…
Tiêu Quốc Đống: “…”
Nghe có vẻ không có vấn đề gì nhưng sao ông ấy lại cảm thấy không đúng lắm?
Nếu ông ấy không thể tiếp tục lập công, chẳng lẽ con gái ông ấy không thể gả chồng sao? Hơn nữa con gái ông ấy gả cho ai còn phải chờ tiểu Hoàng đế đồng ý trước sao?
“Hoàng thượng, chuyện này…” Tiêu Quốc Đống nhất thời nghẹn lời, nhìn vẻ mặt thành khẩn của tiểu Hoàng đế, ông ấy không biết phải từ chối thế nào, nên từ chối không chống lại ngoại tộc xâm phạm? Hay nên từ chối Hoàng thượng ban hôn?
“Trẫm hiểu tấm lòng yêu con của Định quốc Đại tướng quân, cũng tin tấm lòng yêu nước của ngài, đợi sau này ái nữ của Đại tướng quân tìm được lương duyên, trẫm sẽ ban hôn cho nàng, chuyện này cứ định đoạt như thế, tướng quân không có việc gì thì lui xuống đi.”
Trong thời gian ngắn Tiêu Yến sẽ không cần nhập cung làm phi nhưng hôn sự của Tiêu Yến cũng tạm thời bị gác lại.
Tiêu Quốc Đống thật sự không phục: “Báo đáp quốc gia là phận sự của thần, tiểu nữ sau thu sẽ cập kê, thần vốn đã có lỗi với mẹ của Yến Nhi, không muốn làm lỡ dở đại sự cả đời của con gái nữa, nếu nàng đã có ý trung nhân, mong Bệ hạ có thể ban hôn, thần vô cùng cảm kích.”
Tiêu Quốc Đống ít nhiều gì cũng có chút không biết điều, dù sao cũng là ông ấy “ép” Lăng Tranh trước.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
