Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Darkness Under The Light Chương 1 : Khởi Nguyên

Cài Đặt

Chương 1 : Khởi Nguyên

chap1 : hành trình mới bắt đầu

NoTugX - Tôi là người bình thường đến mức chẳng ai nhớ nổi mặt. Không sức mạnh, không trí tuệ phi thường, cũng chẳng có waifu nào đuổi theo. Anh ta sống một cuộc đời nhàn nhạt giữa một thế giới nhạt cực kỳ nhạt và xàm.

Cho đến khi tôi gặp một giấc mơ kỳ lạ...

Trong một giấc mơ kỳ lạ, một thực thể ánh sáng xuất hiện - mắt phát sáng, giọng vang vọng như sound effect cắt từ video trên TikTok.Khi đó tôi không hiểu gì, đi lại gần thực thể đó và nghe hắn ta nói gì hắn ta nhìn tôi , tôi nhìn hắn. Bỗng nhiên hắn ta lại gần tôi và nói:

-"### Ngươi... chính là người được chọn để cứu rỗi thế giới này."

Tôi không hiểu gì và trả lời hắn

-"### Mày nói cái gì..."

Lời nói của tôi còn chưa xong và' Bụp'.Tôi tỉnh dậy.

Khi tôi còn chưa hoảng hồn thì bỗng điện thoại tôi vang lên tiếng chuông

-### Ring.wwww Ring.wwww

Tôi nghe nó như tiếng gọi điện, Tôi mở điện thoại ra nhưng hóa ra đó chỉ là chuông báo thức.Tôi nói:

-### Tưởng cái gì... Hoá ra là chuông báo thức à !

Tôi bắt đầu lướt mạng xã hội như bao ngày khác, nhưng tôi lại thấy rất nhiều video kỳ lạ, có rất nhiều người live stream về việc có một ánh sáng màu đỏ hiện lên.Bỗng

-### Xoạc!

Tiếng đó rất to, tôi hốt hoảng ra ngoài cửa.Vừa mở cửa ra, tôi thấy rất nhiều con quái vật kỳ dị nhảy ra từ cánh cổng đó.Và tôi chợt hiểu ra lời nói của gã đó hoàn toàn là sự thật.Tôi đứng đơ một lúc bỗng nhiên có một con quái vật đầu cắt moi gào rú trước mặt tôi ( tầm 10m) Nó da xanh tái nhợt, người nó thì cơ bắp cuồn cuộn, cai dù m2, nó nhìn rất lực lưỡng, nhưng khuôn mặt lại xấu xí. Tôi hoảng loạn quá, chạy và đóng sầm cửa lại

-### BỐP 💥 - tiếng đập cửa rõ mạnh

Con quái vật đó lao ra và đập cửa tôi.Tôi tưởng nó yếu nhưng không! Nó đập moe nhà tôi , tôi bị gạch đá đè lên người, con quái vật đó móc tôi từ đống đổ nát và đập tôi liên hoàn, cơn đau xé xương khiến tôi nửa sống nửa chết nhưng không hiểu vì sao nó lại không ăn thịt tôi? Tôi suy nghĩ trong lòng và nghĩ rằng :

~### Một kẻ không ai thèm để ý như ta có vị dở lắm à?~

Tôi rất cay nhưng cơn đau khiến tôi không làm gì được . Tôi giờ đang hấp Tôi nghĩ

Con quái vật đó thấy thằng đao khiêu khích mình, thằng đao nhìn nó đuổi theo, nó sợ quá chạy đi và bị quái vật đuổi đến chất .Lúc đó tôi nằm đấy như một bịch rác.Không một ai cứu. Không ai biết đến tôi.

Tôi bỗng nhiên phát hiện ra.Tôi không chết! Tôi cực kỳ thắc mắc mà không hiểu chuyện gì.Vào buổi tối, em gái tôi đi học về,em ấy thấy tôi nằm như một cái xác khô như kiểu đã chết.Tôi vừa nói một câu

-### Cứu !~~~ -giọng rất yếu ớt, tôi không làm được gì cả!Chỉ biết đi cầu cứu người khác. Một lúc sau,khi được mang tới bệnh viện , tôi nhìn quanh và thấy rất nhiều người tụ tập ở đây , tôi nghĩ thầm

~### có lẽ đó là những người tị nạn ở đây

Tôi thế giới đã hoàn toàn sụp đổ, nhưng cuộc hành trình của tôi- người từng chẳng ai thèm để ý- vừa mới bắt đầu.Một lúc sau (Tầm 5 tiếng). Tôi đã tỉnh dậy, đầu tôi đau như búa bổ.Tôi có cảm giác như vừa bị con bò tót húc cả chục cú và có cảm giác như xe tải đè qua. Tôi nhìn trần nhà , nhìn bóng đèn chớp tắt như cái nhà bỏ hoang bị sét đánh ở ngoài cửa . Tôi thầm hỏi trong đầu:

~ Đây là thiên đường à...?~

Bỗng nhiên, có một người mặc áo trắng và đến nói với tôi:

-Anh tỉnh rồi à? Tôi lúc đó thấy anh tàn tạ tưởng anh ra đi r cơ -

Tôi nhìn anh ta một lúc, tôi nghĩ:

~Chắc đây là bệnh viện rồi...~

Em gái tôi đã đi đến và nói:

- Em tưởng anh chết rồi cơ, người ta nói anh bị con xanh lá đó đập xong ném anh vào đống gạch , nhưng anh lại còn nguyên xác... Nhưng, không ai hiểu sao anh tim lại đập -

Nó khóc, tôi không hiểu vì sao nó lại khóc to như vậy,tôi ngơ ngác.Còn thế giới ở bên ngoài đang dần dần sụp đổ, quái vật tràn lan, còn tôi thì đang nằm ở bệnh viện, nằm như người thực vật...

2 ngày sau khi tôi dưỡng thương ở bệnh viện ,tôi cuối cùng đã có thể ngồi dậy, ăn cháo, và suy nghĩ về tình hình hiện tại . Ở bên ngoài bệnh viện,người dân chạy loạn khắp nơi, từng tiếng hét, tiếng còi, tiếng trực thăng (giả - là loa phát ra) vang vọng cả tòa nhà.Bỗng nhiên có một ông chú râu ria mặc đồ bác sĩ đi vào chỗ tôi và nói:

-Chàng trai trẻ, anh là người đặc biệt nhất đấy-

Ông ấy nói tiếp:

-Em gái cậu chỉ đóng 7tr thôi, giờ chúng tôi chỉ còn một cách là tiễn cậu về -Ông bác sĩ đó thở dài

Tôi cười thầm, tôi nghĩ:

-Không, chắc là tôi may mắn thôi , lúc đó mình chắc là nhờ uống coca-cola nên vậy - Ý nghĩ đó rất xàm

Ông bác sĩ đó thở dài.

- Ờm... còn 3 ngày nữa thì anh sẽ xuất viện, hẹn anh 3 ngày nữa nhé!...-

Sau đó, ông ta rời đi

Một lúc sau, khi tôi ngồi yên và suy nghĩ về chuyện tôi sống sót vì sao... .Bỗng nhiên, một tiếng động cực lớn vang lên ở tầng dưới.

-"DẦM!!!💥"

Loa phát thanh ở bệnh viện nói rõ to!:

-" BỌN QUÁI VẬT !CHÚNG ĐANG XÔNG VÀO!!!"

Người dân thì chạy toán loạn, loa vì vẫn kêu vang:

-"LŨ QUÁI VẬT PHÁT HIỆN RA CÁI BỆNH VIỆN NÀY RỒI!!!"

Bỗng nhiên cửa phòng mở cái bụp, một cô gái lạ mặt xuất hiện và hai tay cầm một thanh kiếm phát sáng như kiếm đồ chơi ngoài chợ, chạy nhanh hơn cả NPC bình thường... .Cô ta nói:

- Nếu mày không muốn chết !theo tao đê- Cô ta nói như kiểu khinh thường những người ở đây

Não tôi còn chưa kịp load gì thì có một tiếng vang rất to ở ngoài

> - KHÔÔÔÔÔÔÔN... - bịch! (tiếng hét đó biến mất)

Tôi run bần bật, nhưng cô gái kia đã túm cổ áo tôi và lôi chạy đi, cô ta kéo tôi ra ngoài.

Ở ngoài hành lang. Cảnh tượng hãi hùng hiện lên: quái vật ở bò khắp nơi, bệnh nhân chạy tán loạn, một ông cụ đang dùng dép tổ ong quất thẳng vào đầu một con khỉ thân chuối.Khói bụi mù mịt. Máu, lửa, và tiếng... TikTok vẫn phát ở đâu đó.

Cô gái kéo tôi đến cầu thang thoát hiểm.

- Tôi là Lucy, một phần của tổ chức "Light Remnants" (tàn dư ánh sáng).

- Tôi là... NoTugX, tôi chẳng hiểu cô kéo tôi đi làm gì?- tôi hỏi và nhìn cô ta với ánh nghi ngờ

Cô ấy nhìn tôi , xong cô ta thả tôi ra và nhìn xuống. Tôi ngơ ngác, cô ta nói với tôi

- Đây, đây là căn cứ của tổ chức chúng tôi! Tôi nghe nói anh đã sống sót qua một con quái vật, tổ chức chúng tôi cần anh... .-

Tôi nhìn căn cứ , trong đó rất sạch sẽ.Tôi thấy có thêm vài người nữa, tôi nghĩ rằng chắc bọn họ cũng là người đặc biệt giống tôi...

Tôi cảm nhận được không khí trong trụ sở, cảm giác đó tôi thấy lạnh lẽo kỳ lạ. Ánh đèn tím lờ mờ phản chiếu trên nền kim loại đen bóng như mặt nước chết.

Lucy vừa đi vừa ngoái lại nhìn tôi và nói:

- Ngươi đừng nhìn lung tung, căn cứ đẹp như này rồi.-Cô ấy chỉ vào một cái camera này và nói

- Ở căn cứ camera rất đặc biệt, mấy cái camera ở đây đều có nhận thức, thậm chí thỉnh thoảng còn chửi người khác cơ...-

Tôi cực kỳ ngạc nhiên và nói:

- Hả?-

Cô ta nhìn tôi và kể những thứ kỳ lạ:

- Trong đấy bọn camera này rất lạ. Lúc trước , có một bọn tôi ăn vụng bánh quy của Chủ tịch, cái camera phun mực đen vào mặt tui rồi quát: "SAO BỌN MÀY LẠI ĂN BÁNH QUY CỦA CHỦ TỊCH !" Bọn tôi vô cùng bất ngờ khi nghe thấy một cái camera biết nói -

Tôi chỉ biết im lặng lắng nghe. Một phần vì tôi bỡ ngỡ. Một phần vì... tôi vẫn đau vai sau cú đập lúc đó.

Lucy quay lại nhìn tôi, cô ta đưa tôi một cái huy hiệu hình con mắt và nói với tôi:

- Đây, đeo vào đi. Vào vùng trung tâm mà không có cái này là nó... tiễn cậu đi luôn.-

Tôi thắc mắc hỏi cô ta:

- "Tiễn" là tiễn cái gì?- giọng thắc mắc

Cô ta trả lời tôi

- Tiễn xuống tầng -18, được chưa -

Tôi rùng mình.

Cô ta bắt đầu dẫn tôi đi xuống tầng sâu hơn, nơi có những bức tượng đá kỳ quái và những đoạn ký hiệu cổ ngữ kỳ lạ được khắc vào tường.Bỗng nhiên cô ta chỉ tay vào chỉ tay vào một bức tường lớn, nơi có một bản khắc với dòng chữ mạ vàng ghi rõ to:

"Chúng ta không cứu ai cả."

Tôi thắc mắc và hỏi

- Khẩu hiệu này của tổ chức cô nhìn ảo vl, mà vì sao lại "chúng tôi không cứu ai cả" là sao?- tôi thắc mắc và hỏi tiếp:

- Ghi rõ to như thế, mà mấy người lập ra tổ chức này để làm gì?

Lucy trả lời tôi:

- Chúng tôi không rõ mục tiêu của tổ chức này là gì?Nhưng chúng tôi được một người ở đây lâu năm kể cho chúng tôi ... vào 20 năm trước , lúc còn chiến tranh , lúc đó có một tổ chức thành lập để tạo ra quái vật phục vụ cho chiến tranh nhưng...-Cô ta bỗng nhiên mặt đen xuống nói tiếp

- Thí nghiệm đã thất bại, lũ quái vật tràn lan ra ngoài,các thành phố bị sụp đổ. Một người kẻ đó tên là Zenin , hắn ta đã tự mình phong ấn nó và đưa nó đến một vũ trụ khác. Nhưng lũ quái vật đó... đã ăn thịt cha mẹ tôi!-Cô ta khóc

Tôi bất ngờ và hỏi

-Còn tổ chức?-

Cô ta kiềm chế lại và nói:

- Đã có một người, ông ta đến chỗ tôi... ông ta nắm tay tôi và đưa đến chỗ này ...

Tôi ngạc nhiên hỏi:

- Nó ghi là không cứu người mà, vì sao ông ta lại cứu cô?-

Cô ta trầm ngâm và nói:

- Thực ra, ông ta sau khi cứu tôi đã cứu 2-3 người khác, là đồng đội của tôi... nhưng trong đó là có một người phản bội. Hắn ta đã suýt giết chủ tịch, may lúc đó tôi và người khác nhìn thấy và kill hắn ta-

Tôi cứng người. Lucy tiếp tục đi và nói,giọng dần nhỏ lại:

- Vậy nên tổ chức này tồn tại không phải để giải cứu ai cả. Mà để chặn đứng những thứ lẽ ra không nên tồn tại...-

Một lúc sau, tôi và cô ta đến phòng của chủ tịch. Căn phòng đó nằm sâu dưới lòng đất, cửa thép mở ra kêu két..., bên trong là một căn phòng tròn, với hàng trăm màn hình bao quanh.Tôi nhìn thấy một người đàn ông đang ngồi quay lưng lại. Tóc bạc trắng, bộ vest đen tuyền. Ông ta đang nhâm nhi trà bằng một... bàn tay máy.Lucy cúi đầu trước mặt ông ta và nói:

- Chào chủ tịch, đây là kẻ được thần Thread đã họn anh ta-

Người đàn ông chậm rãi đặt tách trà xuống, quay ghế lại và nói với tôi:

- Cậu tỉnh sớm hơn tôi nghĩ đấy, NoTugX.-

Tôi sững sờ và hỏi:

- Ông biết tôi hả?-tôi bất ngờ

Ông ta trả lời tôi:

- Ngươi là cái thằng đang hot trên tv, tao xem thì tao mới biết!-

Tôi lùi một bước, nhưng ông ta đưa tay ra trước mặt tôi nhưng không phải bắt tay, mà ông ta... đưa tôi một chiếc mặt nạ trắng ông ta ghé vào tai tôi và nói:

- Chào mừng đến với Light Remnants Cậu sẽ không còn là một người bình thường nữa đâu.-

Não tôi còn chưa load, ông ta đã mời tôi rồi. Tôi thắc mắc hỏi:

- Ông còn chưa biết tôi đồng ý không mà?-

Ông ta nhìn tôi, và ông ta nói:

- Nhìn ngươi là biết ngươi đồng ý rồi!-

Tôi cũng nghi ngờ nhìn ông ta, nhưng tôi cũng có chút tin vào tổ chức này.Tôi giật lấy mặt nạ và đi ra khỏi căn phòng.Khi tôi gần đóng cửa, ông ta cười to và nói:

- Một lỗ hổng trong lịch sử. Một vết nứt trong logic. Và cậu... giờ là một phần của nó!-

Bầu trời hôm nay xám xịt, gió thổi từng cơn nhẹ nhưng lại mang theo một sự lạnh lẽo lạ thường. Trên một hành lang tối dẫn ra ngoài khu căn cứ, tôi bước chậm rãi bên cạnh Lucy. Tôi rất ít nói với cô ta như cái lúc đi xuống hành lang tối, tôi chỉ lặng lẽ quan sát khung cảnh xung quanh. Ở nơi này, mỗi khi ra ngoài căn cứ, Bọn họ phải luôn để ý từng tiếng động, từng bóng đen thoáng qua.Lucy, với mái tóc dài khẽ tung trong gió, quay sang nhìn tôi và nói:

- Anh không định nói gì sao?-

Tôi ngại ngùng nhìn cô ấy, tôi chẳng hiểu tại sao lại có một cảm giác kỳ lạ đến với tôi. Tôi lấp bấp trả lời:

- Tôi... chỉ đang nghĩ đến em gái tôi thôi. Em ấy... ngày hôm qua không đến thăm tôi và hôm nay cũng vậy, có lẽ tôi lo lắng thái quá ấy mà - tôi gãi đầu và nhìn cô ấy

Câu trả lời ngắn gọn của tôi khiến Lucy cũng trầm mặc. Cả hai bước tiếp, tiếng giày cọ nhẹ lên nền đá, xen lẫn tiếng lá khô vỡ vụn.Phía trước, cánh cổng bảo vệ khẽ mở ra, những thanh chắn kim loại kêu lên những âm thanh ken két quen thuộc. Bên ngoài, khung cảnh khác hẳn - không còn sự yên bình giả tạo bên trong tường thành, mà là mảng màu xám và đỏ của những tòa nhà đổ nát, của những vết cháy loang lổ.Tôi và cô ta tiến thêm vài bước, cho đến khi Lucy dừng lại, đặt tay lên vai tôi:

- Chúng ta không thể đi xa hơn đâu. Nhiệm vụ của anh là tìm em gái anh, không liên quan gì đến tôi nhưng... hôm nay anh phải có điều gì đó ... sai sai.

Trong lòng tôi vang lên một cảm giác cực kỳ bất an, nhưng vẫn cố giữ nét mặt bình tĩnh.Cô ta đã rời đi.

Sau một lúc cô ta, tôi một mình đi về hướng đông bắc, nơi mà vài người lính báo rằng đã thấy bóng dáng một cô gái đi lang thang ở đó. Ở trong con đường hẹp, hai bên là những bức tường đổ, từng mảng gạch rơi lả tả. Mùi khói và bụi vương khắp không khí.Tôi ngày càng bước nhanh hơn, ánh mắt liên tục quét qua các ngóc ngách. Trong đầu tôi chỉ có một câu hỏi:

~Em gái tôi ..., em ấy đang ở đâu?~

Nhưng mỗi ngã rẽ tôi đi qua, chỉ có tiếng gió hú và bóng tối đáp lại. Không một dấu vết, không một tiếng động quen thuộc. Đến khi trời ngả về chiều, tôi đi một lúc và tôi đã nhận ra mình đã rời xa khỏi khu vực an toàn. Lúc này, có rất tiếng động kỳ lạ vang lên từ bốn phía - những tiếng gầm khẽ, tiếng móng vuốt cào lên tường, và mùi tanh của máu.Tôi quay đầu lại, và thấy bóng dáng những sinh vật gớm ghiếc đang chậm rãi tiến lại. Chúng có đôi mắt đỏ, nhìn như chai sting dâu, nhìn tôi với ánh mắt thèm thuồng.Chỉ vài giây sau, tôi nhận ra mình đã bị bao vây.Tôi không làm gì bọn nó được, quá đông! Tôi chỉ còn cách lùi lại vài bước, tay cầm chuôi kiếm được chủ tịch đưa nhưng tay tôi rất run. Tim tôi càng ngày đập càng nhanh. Tôi chưa từng giết ai cả - hay bất cứ thứ gì sống ( trừ kiến với muỗi và và loại bọ)- và giờ đây, tôi phải đối mặt với lũ quái vật đó , tôi bất lực vì không có ai bên cạnh và giúp đỡ.Khi bọn quái vật vây càng kín hơn.Bỗng nhiên một tiếng bước chân nặng nề vang lên từ con hẻm bên trái. Từ bóng tối, một người đàn ông cao lớn bước ra. Không giáp bạc sáng loáng, không áo choàng oai vệ - anh ta chỉ đội một chiếc sừng hươu trên đầu, khoác áo giản dị, tay trái cầm tấm khiên tường nặng trĩu, tay phải vung cầm một cái trùy gai dài.Không nói lời nào, anh tiến đến và đứng bên cạnh tôi .Anh ta đặt tấm khiên chắn trước mặt tôi, quay trùy một vòng chậm rãi. Tiếng vung rìu kêu lên rền vang trong không gian tĩnh lặng.Rồi anh ta đến, nhìn tôi, rang tay ra và nói với tôi:

- Tiến lên nào, người anh em-

Giọng nói trầm ấm, bình tĩnh đến lạ. Tôi siết chặt chuôi kiếm, bàn tay hơi run, nhưng ánh mắt đã khác trước - vẫn còn sợ, nhưng tôi đã có quyết tâm hơn lúc đầu.Bầy quái lao đến. Tiếng gầm rít xé toạc không khí.Anh ta bước lên một bước, tấm khiên tường đập mạnh xuống đất, tạo tiếng "đoàng" vang vọng. Quả trùy vung vừa, nó lao ra nhanh như chớp, nghiền nát cả ba con quái cùng lúc.Tôi đứng bên cạnh, cố gắng điều chỉnh nhịp thở. Khi một con quái lao tới, tôi nghiêng người tránh, vung kiếm chém ngang. Lưỡi kiếm bạc cắt qua lớp da xám, để lại vệt máu đỏ đậm.

Nhưng nỗi sợ chưa biến mất. Tay tôi vẫn run khi rút kiếm ra.Còn anh liếc nhìn tôi, không nói gì, chỉ tiếp tục chặn đòn và mở đường cho tôi tấn công lũ quái.Anh ta đánh nhanh kinh khủng - cây trùy của anh ta vung ra nhanh đến mức mắt thường khó theo kịp. Mỗi cú quét là một khoảng trống mới trong vòng vây, và buộc tôi phải tận dụng để tiến lên.Trận chiến kéo dài. Mồ hôi hòa với bụi bẩn chảy xuống mặt tôi. Nhưng càng đánh, nỗi sợ dần nhường chỗ cho sự tập trung. Tôi bắt đầu phối hợp với anh ta nhịp nhàng hơn- khi anh ta đánh quét sang trái, tôi lao sang phải; khi anh ta giơ khiên chặn, tôi chém đòn phản công.Cuối cùng, bầy quái rút lui. Xung quanh chỉ còn lại xác của chúng, và tiếng thở nặng nhọc của cả hai.Anh ta hạ khiên xuống, quay sang nhìn Tôi và nói :

- Cậu làm tốt lắm.-

Tôi trầm ngâm một lúc và hỏi:

- Anh tên là gì?-

Anh ta nhìn tôi và đáp:

- HighG!-

Một vài tiếng sau, tôi ngồi trầm một mình bên cửa sổ căn cứ. Bên ngoài, bầu trời nhuộm đỏ bởi những đám cháy xa xa. Tiếng còi báo động vang lên từng hồi. Khung cảnh hỗn loạn trải dài trước mắt, nhưng tâm trí anh chỉ nghĩ về một điều:

~Em gái tôi, đang ở đâu?~

HighG bước ngang qua hành lang, không nói gì, chỉ khẽ đặt tay lên vai tôi và rồi lặng lẽ rời đi.Tôi vẫn ngồi đó, mắt dõi theo những đốm sáng lập lòe ngoài kia. Trong lòng tôi hiểu rằng, từ nay, mỗi ngày sẽ chỉ càng khó khăn hơn. Nhưng tôi cũng hiểu ,mình đã bước quamình đã bước qua một giới hạn mà trước đây mình không dám làm.

Và ở đâu đó, giữa bóng tối, vẫn còn một hy vọng nhỏ bé — hy vọng tìm lại được người em gái mất tích của tôi...

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc