Thượng Hải, mùa thu năm 1968.
Trong căn biệt thự cổ trăm năm của nhà họ Khương, không khí dường như đặc quánh.
"Tự Tự, dì biết lúc này bảo con nhường công việc lại cho Thanh Thanh, rồi còn bắt con phải xuống nông thôn là thiệt thòi cho con..."
"Nhưng con phải hiểu cho ba con, ông ấy làm vậy là có khổ tâm a!"
"Tự Tự, con mở cửa ra đi, nghe dì với ba giải thích có được không?"
Nghe tiếng nức nở của phụ nhân ngoài cửa, Khương Tự vẫn ngồi bất động trên giường, đầu óc còn chút mơ hồ chưa kịp thích ứng.
Chuyện gì đang xảy ra thế này?
Chẳng phải mới giây trước cô còn đang nằm cuộn tròn trong chăn ấm, vừa ăn vặt vừa đọc cuốn tiểu thuyết 《 kiều mềm mỹ nhân dũng sấm Hương Giang, bị đỉnh cấp hào thiếu sủng bạo 》 do cô bạn thân giới thiệu sao?
Lúc đó bạn cô còn tặc lưỡi bảo: "Tự Tự, trong này có con nhỏ pháo hôi trùng tên trùng họ với bà luôn nè. Không chỉ tên giống mà ngoại hình, gia thế cũng y chang bà, mỗi tội cái nết... "
Trong sách, "Khương Tự" là một tiểu thư danh giá nhưng đầu óc rỗng tuếch, tính tình lại ngang ngược, chanh chua. Cậy mình có chút nhan sắc và tiền bạc, cô ta chẳng coi ai ra gì, ngay cả vị hôn phu quân nhân – người mà mẹ quá cố của cô phải vất vả lắm mới định ra được – cũng bị cô ta khinh miệt vì cho rằng anh là kẻ khô khan, cục mịch. Cô ta sợ cực, sợ khổ, nhất quyết không chịu theo chồng ra hải đảo sống đời thanh đạm.
Thế nhưng, đời không như mơ. Khương gia rơi vào tầm ngắm của cuộc càn quét tài sản. Người cha mà cô ta luôn tôn thờ, thực tế đã âm thầm tẩu tán gia sản sang Hương Cảng từ hai năm trước. Gã cha tồi ấy đã chuẩn bị cho cả gia đình năm người chạy trốn, tất nhiên là 'cả gia đình năm người' đó không có cô, cô bị bỏ lại làm "tốt thí".
Kết cục của nguyên chủ thê thảm đến mức khiến người ta không khỏi thương cảm: Một tiểu thư lá ngọc cành vàng phải xuống nông thôn lao động khổ sai, bị nhục mạ đến mức uất ức mà đâm đầu tự tử ở chuồng bò. Đau đớn hơn, sau khi chết, thi thể cô còn bị kẻ xấu đào lên để bán đi làm "đám cưới ma" với một lão già góa vợ ở làng bên.
Có lẽ vì quá uất ức khi đọc đến đoạn kết thảm hại, Khương Tự đã ngất đi, để rồi khi mở mắt ra, cô đã chính thức bước vào thế giới điên rồ này.
"Cộp! Cộp! Cộp!" – Tiếng đập cửa dồn dập cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
"Được rồi, mau mở cửa ra ngay!"
Giọng nói đầy vẻ uy quyền nhưng chứa đựng sự mất kiên nhẫn vang lên. Đó là Thẩm Tu Văn – gã cha tồi của nguyên chủ.
"Con định nháo đến bao giờ nữa? Định ở lỳ trong phòng cả đời chắc? Đúng, ba có lỡ tay đánh con một cái, nhưng con nhìn lại mình xem có ra dáng con cái nhà ai không? Cả Thượng Hải này làm gì có đứa con gái nào hỗn hào như con, ba nói một câu con cãi mười câu. Trong mắt con còn có người làm cha này không hả?"
Thẩm Tu Văn năm nay ngoài 40, vốn là rể chui chạn nhà họ Khương. Nhờ vẻ ngoài nho nhã, lịch thiệp, gã đã từng đánh lừa được người mẹ quá cố của Khương Tự. Trong ký ức của nguyên chủ, ông ta luôn là người cha mẫu mực cho đến khi mẹ cô mất cách đây 9 năm. Ngay sau đó, gã lập tức rước về một người đàn bà góa chồng dắt theo hai đứa con riêng, bất chấp mọi lời dị nghị.
Người mẹ kế Lâm Nguyệt Như kia lại cực kỳ thâm độc. Bà ta giả vờ hiền hậu, đối xử với Khương Tự còn tốt hơn con đẻ, kể cả sau này có sinh thêm con trai cũng là như vậy, dần dần khiến nguyên chủ dần buông lỏng cảnh giác.
Cuộc sống cũng cứ như vậy mà qua, tường tường an an không có việc gì.
Cho đến tối qua, Thẩm Tu Văn yêu cầu Khương Tự nhường lại vị trí công việc béo bở cho Thẩm Thanh Thanh.
Nguyên chủ lúc đó đã nổi trận lôi đình:
"Ba nuôi con người ta lâu quá nên lú lẫn rồi phải không? Ai mới là con gái ruột của ba? Cô ta có việc thì ba ruột cô ta lo, ba là ba dượng mà sốt sắng cái gì? Mấy năm nay các người ăn của nhà họ Khương, uống của nhà họ Khương, tôi còn chưa tính sổ đâu! Đúng là một đám ăn cháo đá bát!"
Một cái tát nảy lửa từ Thẩm Tu Văn đã chấm dứt cuộc tranh cãi, và cũng là lý do khiến nguyên chủ uất ức nhốt mình trong phòng suốt một ngày đêm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)