Trong nháy mắt, cô ấy đã hiểu ra mọi chuyện!
Cô ấy có nghĩ thế nào cũng không ngờ người bạn tốt nhất của mình lại chính là kẻ tung tin đồn nhảm về mình, là kẻ đâm sau lưng.
Lưu Hân Mai đau lòng nói: "Cố Uyển, tại sao cậu lại đối xử với tôi như vậy! Chúng ta không phải là bạn tốt nhất sao! Tại sao cậu..."
Cố Uyển thấy đã bại lộ, tiếp tục giả vờ cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa, liền phơi bày bộ mặt tiểu nhân vặn vẹo nói: "Tại sao à? Chính vì tôi nhìn cái khuôn mặt rẻ tiền này của cậu là thấy buồn nôn!”
“Chẳng phải cậu dùng khuôn mặt này để quyến rũ Trương Chí sao? Nếu không có khuôn mặt này thì cậu là cái thá gì! Tiền không có, gia thế cũng không, cậu dựa vào đâu chứ?”
“Cứ làm ra vẻ thanh cao, giả vờ như mình tự lập tự cường, lương thiện dịu dàng! Thực ra đều là giả dối hết! Cậu chỉ đang diễn kịch thôi! Thật kinh tởm!"
Cố Uyển độc ác mắng chửi Lưu Hân Mai, sau đó quay đầu nhìn sang Trương Chí!
"Còn anh nữa, em thích anh như vậy, thế mà trong mắt anh chỉ có Lưu Hân Mai! Anh bị mù rồi sao? Ha ha... Anh tưởng dáng vẻ hiện tại của cô ta là thích anh sao? Em nói cho anh biết là không phải đâu! Thứ cô ta thích là thân phận của anh, là tiền của anh! Nếu anh không còn gì cả, cô ta có đến cũng sẽ không đến đâu, chỉ có em! Mới là người yêu con người anh nhất!"
Cố Uyển vừa nói vừa kích động muốn đưa tay nắm lấy tay Trương Chí, Trương Chí liền hất mạnh ra, quật ngã Cố Uyển xuống đất.
"Tôi thật sự thấy buồn nôn vì cô!" Trương Chí chán ghét nói, anh ta nhìn Cố Uyển trên mặt đất giống như đang nhìn một đống rác.
Sau đó anh ta đi đến bên cạnh Lưu Hân Mai, cất lời: "Hân Mai, anh tin em! Chúng ta đi thôi!"
Lưu Hân Mai nhìn Trương Chí rồi gật đầu, hai người đi sóng vai nhau bước ra khỏi tiệm cơm quốc doanh mà không thèm ngoảnh đầu lại. Cố Tiểu Thất nhìn bóng lưng của hai người, trong lòng chỉ có ngưỡng mộ, nhưng tuyệt đối không ghen tị.
Tình yêu thuần khiết thế này là thứ cô có muốn cũng không thể với tới được. Lại nhìn Cố Uyển bị hất ngã trên mặt đất, cô chỉ cảm thấy vô cùng hả dạ.
"Cố Uyển, chị nói xem sao tâm lý của chị lại vặn vẹo như vậy chứ? Chị như thế này sẽ không có ai thích chị đâu! Thật sự là mất hết cả hứng thú mà!" Cố Tiểu Thất nhìn Cố Uyển đang đau khổ trên mặt đất.
Cố Uyển đột ngột ngẩng đầu đứng bật dậy, lao về phía Cố Tiểu Thất, muốn đánh Cố Tiểu Thất.
Cô ta đánh liên tiếp mấy cái, nhưng đều bị Cố Tiểu Thất nhanh nhẹn né được.
Cố Uyển run rẩy toàn thân, nghiến răng nghiến lợi nói: "Cố Tiểu Thất! Được lắm! Tao thấy mày điên thật rồi, lại dám đối xử với tao như vậy. Dám nói chuyện với tao như vậy. Mày đừng có đắc ý! Tao nhất định phải bảo mẹ đánh chết con ranh con nhà mày mới được."
Cố Uyển ra khỏi nhà từ sáng đến giờ vẫn chưa về, cho nên cô ta hoàn toàn không biết những biến cố xảy ra ở nhà họ Cố. Cố Tiểu Thất cười tươi rói đáp: "Nói nhảm nhí gì thế! Bố mẹ bây giờ ốc không mang nổi mình ốc rồi! Nếu chị muốn tìm họ! Chị chỉ có thể vào tù mà tìm thôi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)