Cố Tiểu Thất thầm hừ lạnh trong lòng. Có người ư?
"Đợi đã, đồng chí công an! Dù sao thì bà ấy cũng là mẹ tôi, tôi muốn nói với bà ấy vài lời cuối cùng. Tôi sợ sau này sẽ không bao giờ được gặp lại bà ấy nữa." Cố Tiểu Thất đỏ hoe đôi mắt, trông vô cùng đáng thương.
Nhìn cô gái nhỏ gầy gò ốm yếu trước mặt, ánh mắt đồng chí công an tràn ngập vẻ xót xa, ngay cả giọng điệu cũng trở nên dịu dàng hơn hẳn.
"Được, cho cháu vài phút đấy, cháu nói đi!" Nói rồi, đồng chí công an đặt Giang Mai xuống đất, lùi ra xa vài bước để nhường không gian riêng cho Cố Tiểu Thất.
Cố Tiểu Thất bước tới. Giang Mai lập tức cảm thấy như vớ được tia hy vọng. Có phải con ranh con này đã đổi ý rồi không!
Cố Tiểu Thất ghé sát vào tai Giang Mai, nói khẽ: "Có người ư? Ý bà là Lâm Trân Trân sao! Tôi thực sự rất mong chờ xem cô ta sẽ đối phó với tôi như thế nào đấy! Bà cứ yên tâm, tôi chắc chắn rằng mình sẽ không buông tha cho cô ta đâu! Bà cứ ngồi trong tù mà từ từ mong đợi đi!"
Giang Mai như bị sét đánh ngang tai! Cả người bà ta cứng đờ lại. Sao Cố Tiểu Thất lại biết chuyện này! Không! Không thể nào!
Cơ thể Giang Mai run lên bần bật! Bí mật lớn nhất của bà ta. Vậy mà Cố Tiểu Thất lại biết được! Vậy Trân Trân của bà ta phải làm sao đây!
Không biết Giang Mai lấy sức mạnh từ đâu ra, bà ta cố nén cơn đau thấu xương ở eo, vươn hai tay túm chặt lấy vai Cố Tiểu Thất mà ra sức lắc mạnh: "Mày dám động đến con bé! Mày chết chắc rồi!"
Không được! Không thể nào! Bà ta không thể ngồi tù được!
Con trai của bà ta, Uyển Uyển của bà ta! Cả Trân Trân của bà ta nữa!
Các con của bà ta phải làm sao đây!
Chắc chắn là mọi chuyện đều do con ranh con này bày trò.
"Tôi bị oan! Tôi bị oan mà! Tất cả chuyện này đều do con ranh đó bày ra, nó muốn làm cho nhà tôi tan cửa nát nhà đây mà! Tôi bị oan!" Giang Mai gào khóc thảm thiết.
Nhưng các đồng chí công an đã chứng kiến cảnh này quá nhiều rồi. Có kẻ nào làm chuyện ác mà không kêu oan cơ chứ.
Công an đưa Giang Mai đi, khu nhà tập thể lập tức yên tĩnh lại, chỉ còn sót lại tiếng xì xào bàn tán của hàng xóm xung quanh.
Cố Tiểu Thất tiễn các đồng chí ở hội phụ nữ ra về, cô đóng chặt cửa để ngăn cách tiếng bàn tán không ngớt của hàng xóm bên ngoài, bởi ai nấy đều muốn chạy tới an ủi cô.
Cố Tiểu Thất vội vàng đóng chặt cửa, thế giới mới khôi phục lại vẻ thanh tịnh. Giải quyết xong Cố Vệ Quốc và Giang Mai, tâm trạng cô vô cùng tốt.
Một buổi sáng tốt lành đã bị phá hỏng, cô còn chưa kịp ăn sáng nữa!
Dù sao thì cô cũng không định nấu nướng gì nữa! Hôm nay vui vẻ như vậy, cô nên ra ngoài ăn mừng một chút.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


