Vừa nói, hắn vừa hất hàm ra hiệu cho Từ Nhuận lấy từ trong rương thuốc ra một gói giấy, đưa cho Chu Nhất rồi nói tiếp: “Đây là trà mới năm nay, trà Bích Thủy đặc sản của huyện Bích Thủy, ở vùng này cũng khá có tiếng tăm, mùi vị không tồi. Xin biếu tặng đạo trưởng, coi như chút lòng thành thay lời cảm tạ.”
Chu Nhất đẩy đưa khách sáo vài câu, nhưng thấy không từ chối được đành giơ tay nhận lấy gói trà, rồi tiễn ba người nhà họ Từ ra đến tận cổng chính, nhìn theo bóng lưng họ khuất dần.
Ngoảnh đầu nhìn lại, Nguyên Đán đứng bên cạnh trông có vẻ hụt hẫng vô cùng. Chu Nhất đưa tay xoa xoa đầu tiểu cô nương, dịu giọng hỏi: “Sao vậy?”
Nguyên Đán xìu lơ nói: “Nhàn tỷ tỷ về mất rồi.”
Chu Nhất dỗ dành: “Muội ấy chỉ về nhà thôi mà, muội ấy ở chỗ chúng ta mấy ngày rồi, người nhà cũng nhớ muội ấy chứ.”
Thấy đứa trẻ vẫn rầu rĩ không vui, nàng nói thêm: “Nhà muội ấy ở ngay trong thành thôi, nếu muội nhớ muội ấy, sau này chúng ta vào thành chơi thì ghé tìm muội ấy cũng được mà.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)