Chu Nhất phì cười. Nàng đang định lên tiếng giải thích thì bỗng thấy tấm lụa đỏ trên bức tượng khẽ nhúc nhích. Nàng đưa mắt nhìn quanh, tìm thấy một cây chổi dựng ở góc phòng, nàng dặn Nguyên Đán đứng yên sát mép cửa, còn mình lăm lăm cây chổi dò dẫm tiến lại gần bức tượng.
Ngay khi ngọn chổi sắp sửa chạm vào bức tượng, một cái bóng trắng từ ngoài sân xộc thẳng vào, chắn giữa Chu Nhất và bức tượng, cổ họng nó phát ra những tiếng gầm gừ “gừ gừ”, chính là con chó trắng to lớn nhà Vương sư bà.
Chu Nhất thu chổi lại, nhìn chằm chằm con chó trắng, con chó vẫn không ngừng gầm gừ đe dọa nàng. Chu Nhất lùi lại một bước, xoa dịu: “Được rồi, ta sẽ không lại gần bức tượng đó nữa.”
Lời vừa dứt, con chó trắng to lớn ấy cứ như thể nghe hiểu tiếng người, tiếng gầm gừ trong cổ họng nhỏ dần, bộ dạng cũng không còn dữ tợn như ban nãy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)