Từ Nhàn khó hiểu: “Vì sao?”
Nguyên Đán cũng đứng bật dậy, đỉnh đầu chỉ mới nhấp nhô ngang ngực Từ Nhàn. Từ Nhàn cúi xuống nhìn mái tóc tơ mềm mại của con bé, nghe nó thỏ thẻ: “Chu đạo trưởng bảo nàng ấy có việc bận, cấm không được quấy rầy.”
Từ Nhàn đưa mắt quét một vòng quanh sân. Chuyện khác thì nàng mù tịt, chứ trong cái đạo quán Thanh Thủy này thì đào đâu ra việc gì bận rộn? Ban ngày ban mặt mà ru rú trong phòng, chẳng lẽ vị Chu đạo trưởng này rắp tâm ủ mưu đồ đen tối gì sao?
Vừa lóe lên ý nghĩ đó, Từ Nhàn lại thấy rạo rực trong lòng. Còn lời dặn dò của tổ phụ rằng Thanh Hư Tử đạo trưởng xưa nay nhìn người như thần, ngài ấy đã tin tưởng thì vị Chu đạo trưởng này ắt hẳn không phải phường đạo chích, sớm đã bị nàng quăng ra sau đầu.
Trong đầu tiểu cô nương lúc này, khát khao săn lùng những chuyện giật gân, ly kỳ đã lấn át tất cả.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)