Hùng tú tài đứng cạnh trầm trồ thán phục: “Quả không hổ danh là đạo trưởng, luồng khí đen kia hung hãn nhường ấy, đến cả tại hạ cũng chẳng dám động vào!”
Chu Nhất liếc hắn một cái: “Chẳng phải đó là xương ngón tay của ngươi sao?”
Hùng tú tài gãi đầu gãi tai, vẻ mặt ngượng ngùng: “Thì đúng là xương cốt của tại hạ, nhưng người chết rồi thì xương cốt cũng chỉ là khúc xương khô thôi. Chẳng biết cớ sự làm sao mà khúc xương này lại ám tà khí nặng nề đến thế, chiếm cứ mất hơn nửa đốt ngón tay, tại hạ chỉ dám nương náu ở một góc nhỏ nhoi thôi.”
Chu Nhất thắc mắc: “Thế mấy khúc xương khác của ngươi đâu?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)