Chu Nhất nhận lấy, tiện tay đút vào túi ống tay áo, rồi lại xòe tay ra. Lần này, bàn tay nhỏ xíu mềm mại ngoan ngoãn nằm gọn trong tay nàng: “Được rồi!”
Chu Nhất dắt Nguyên Đán ra bàn đá, cầm ngọn đèn dầu lên, nói với ba người nhà họ Triệu: “Ba vị, xin mời theo ta.”
Thế là, vào quán đã sang ngày thứ hai, Chu Nhất mới có dịp bước chân vào điện Tam Thanh.
Bàn tay cầm đèn dầu khẽ đẩy cánh cửa điện cũ kỹ, ọp ẹp, ánh sáng len lỏi tràn vào, ngặt nỗi ngọn đèn dầu chỉ đủ hắt sáng một vệt nhỏ nhoi, bụi bặm bay mù mịt xộc thẳng vào mũi, may mà còn đỡ hơn cái hồi dọn phòng khách hôm qua.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)