Từ Nhàn cau mày nhăn nhó: “Tổ phụ ơi, người định làm gì vậy? Con thấy vị Chu đạo trưởng kia cũng tử tế mà, đối phương bằng lòng cưu mang Nguyên Đán, mà Thanh Hư Tử đạo trưởng cũng ưng bụng giao con bé cho đối phương, tổ phụ can dự vào làm gì cho thêm rắc rối.”
(*) Vì Nguyên Đán là nữ đồng nên mình sẽ đổi xưng hô.
Từ Lâm trừng mắt lườm cháu gái: “Thế này mà gọi là thêm rắc rối à? Nguyên Đán dẫu sao cũng là đứa trẻ ta nhìn từ lúc đỏ hỏn lớn lên, Thanh Hư Tử đạo trưởng hồ đồ giao phó nó cho một kẻ lạ mặt quen nhau chưa đầy hai hôm, đạo trưởng ưng thuận nhưng ta thì quyết không nhượng bộ!”
“Một đứa bé gái yếu ớt, lỡ đạo trưởng quy tiên, không có người ruột thịt bên cạnh che chở, ngày tháng sau này nó sống sao cho nổi?”
Sống hơn lục tuần, làm nghề bốc thuốc cứu người, tiếp xúc với đủ hạng người trong thiên hạ, hắn lạ gì cảnh những đứa trẻ mồ côi bị họ hàng nhẫn tâm bán rẻ. Đám bé gái ấy, số đỏ thì đi ở đợ làm tỳ nữ, kém may mắn hơn thì bị bán làm thiếp cho lũ nam nhân, xui xẻo tột cùng thì bị tống vào những chốn nhơ nhuốc, coi như nát một đời người.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)