Chu Nhất lắc đầu: “Đạo quán Thanh Thủy rất tốt. Bần đạo từ chốn thâm sơn cùng cốc bước ra, trên người chẳng có vật gì giá trị, đến cái chỗ dung thân cũng chẳng có, may nhờ đạo hữu dang tay cưu mang mới có chốn nương thân qua đêm, đối với bần đạo, đạo quán Thanh Thủy quả là một chốn bồng lai tiên cảnh.”
“Còn về Nguyên Đán, thằng bé ngây thơ kháu khỉnh, tuy bần đạo chưa từng có kinh nghiệm trông trẻ con, nhưng cũng chẳng hề có ý bài xích.”
Thanh Hư Tử nhướng mày khó hiểu: “Đã vậy, cớ sao đạo hữu lại từ chối?”
Chu Nhất nhìn lão đạo sĩ, nghiêm giọng đáp: “Không giấu gì đạo hữu, lời đề nghị của ngài đối với bần đạo quả thực vô cùng hấp dẫn, hệt như người đang buồn ngủ gặp chiếu manh vậy.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)