Lão đạo sĩ thở hổn hển một chốc, mới thều thào kể tiếp: “Đến khi sư tổ Nhàn Vân Tử tạ thế, đạo quán Thanh Thủy đã vắng bóng khói nhang. Sư phụ có lòng muốn vực dậy đạo quán, ngặt nỗi tạo hóa trêu ngươi, người mắc phải bạo bệnh, chỉ kịp thu nhận bần đạo làm đệ tử, ráng gượng truyền dạy được ba năm thì quy tiên.”
Đôi mắt Thanh Hư Tử đượm vẻ thăm thẳm, lạc lõng vào miền ký ức xa xăm: “Bần đạo mang trên vai di mệnh của ân sư, một lòng muốn chấn hưng đạo quán. Nhưng bần đạo mới chập chững nhập môn được vỏn vẹn ba năm, ngoài cái tài cuốc đất trồng rau thì chẳng còn chút bản lĩnh nào, đành ngậm ngùi bất lực.”
“Đến tận hôm nay, cái thân già này cũng chỉ đang thoi thóp qua ngày, bên cạnh lủi thủi mỗi một tiểu đồ đệ. Thử hỏi, khi bần đạo nhắm mắt xuôi tay, một đứa trẻ vắt mũi chưa sạch làm sao gánh vác nổi cả một đạo quán này?”
Chu Nhất như lờ mờ đoán được tâm ý của lão đạo sĩ, đưa mắt nhìn Thanh Hư Tử. Bắt gặp ánh mắt của nàng, Thanh Hư Tử điềm đạm cất lời: “Đạo hữu, ngươi có bằng lòng tiếp quản đạo quán Thanh Thủy này không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)