Nhưng khổ nỗi, Chu Nhất mới tá túc ở đạo quán chưa đầy một ngày, mà quá nửa thời gian đó Thanh Hư Tử lại nằm liệt giường trong phòng kín bưng. Ngoài việc ho sù sụ với sắc mặt u ám, Chu Nhất cũng mù tịt chẳng biết phải diễn tả thế nào cho rõ ràng.
Dẫu sao nàng cũng đâu phải là người hành y bốc thuốc.
Nghe xong, Từ lang trung thở dài sườn sượt: “Là lão phu sơ suất. Trưa nay lão phu sẽ đích thân tới đạo quán Thanh Thủy bắt mạch cho đạo trưởng.”
Lão lang trung quay sang chắp tay với Chu Nhất: “Đa tạ tiểu hữu.”
Chu Nhất đáp lễ: “Tiện tay giúp đỡ thôi, lang trung không cần khách sáo.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)