Đến lượt nàng, đám binh lính gác cổng soát xét chiếc gùi rỗng tuếch, chẳng thấy món hàng hóa nào bèn chỉ thu ba văn tiền phí.
Vào đến thành, khung cảnh vẫn náo nhiệt như hôm qua. Khác hẳn với chốn phồn hoa lộng lẫy trong phim cổ trang, nơi đây mang đậm màu sắc cổ kính nhưng lại thiếu đi vẻ hoài cổ lãng mạn. Nhà cửa trong thành chẳng mấy khang trang, đa phần là nhà ngói gạch xanh, nhưng thi thoảng vẫn bắt gặp những gian nhà đắp bằng tường đất y hệt như ở thôn Câu Tử.
Đường sá cũng chẳng được lát gạch xanh vuông vức, chỉ là đường đất nện, người ta đi lại nhiều thành ra nhẵn thín, ngặt nỗi trên mặt đường vẫn phủ một lớp bụi mỏng, mỗi bận người qua kẻ lại là bụi tung mù mịt.
Dọc đường, thi thoảng lại chễm chệ những bãi phân gia súc, nếu tinh mắt chút nữa, nhìn sâu vào chân tường hay mấy con hẻm nhỏ, khéo còn phát hiện ra những “bất ngờ” thú vị hơn.
Đeo chiếc gùi trên lưng, nàng rảo bước thẳng tiến đến khu chợ hôm qua.
Phiên chợ vẫn sầm uất, nhộn nhịp như cũ, dọc hai bên đường là hàng quán san sát, những sạp hàng nhỏ mọc lên như nấm, kẻ bán rau, người bán đậu phụ, lại có cả hàng đồ ăn chín, tiếng rao hàng eo éo vang lên không ngớt.
Ngang qua một sạp hàng nhỏ, trong chiếc rổ tre chất đầy những bó cải thìa tươi mơn mởn, được buộc gọn gàng bằng lạt rơm vàng óng. Thấy nàng nán lại đưa mắt nhìn, bà lão ngồi trên tảng đá sau sạp đon đả chào mời: “Cải trắng tươi rói đây, một văn tiền một bó, có muốn mua chút không?”
Chu Nhất gật đầu: “Lấy cho ta một bó.”
Cải thìa ở đạo quán Thanh Thủy gần như bị sâu vặt sạch sành sanh rồi, mua chút về cũng tốt.
Bà lão lật đật đứng dậy, chọn một bó cải trắng đưa cho Chu Nhất: “Một văn tiền.”
Chu Nhất trả tiền, cất bó cải trắng tươi non vào gùi rồi tiếp tục cất bước. Đi được vài sải chân, bên vệ đường là một sạp bán đậu phụ. Nàng ghé lại, thấy phụ nhân trẻ tuổi bán hàng bọc chiếc khăn màu xanh lục trên đầu. Có người đến mua, nàng ấy liền giở tấm vải trắng phủ trên mâm đậu, tay lăm lăm con dao gỗ thoăn thoắt cứa hai nhát, rồi dùng cái xẻng xúc nhẹ một cái, miếng đậu phụ vuông vức đã nằm gọn lỏn trong chiếc bát người mua đang bê.
Phụ nhân trẻ tuổi ngẩng mặt nhìn Chu Nhất, khuôn mặt chẳng chút bẽn lẽn, hai má ửng hồng vì tất bật ngược xuôi, toát lên sức sống mãnh liệt quen thuộc. Nàng ấy cất tiếng hỏi: “Khách quan muốn mua đậu phụ hay đậu phụ khô?”
Lúc này Chu Nhất mới để ý sạp hàng này không chỉ bày bán mỗi đậu phụ trắng, mà còn có cả đậu phụ khô sẫm màu. Nàng đáp: “Đậu phụ bán thế nào?”
Phụ nhân nhanh nhảu: “Năm văn một miếng, một miếng chừng nửa cân.”
Chu Nhất: “Cho ta một miếng.”
Phụ nhân thoăn thoắt cắt một miếng đậu phụ, hỏi: “Khách quan có mang theo bát đựng không?”
Chu Nhất lắc đầu. Phụ nhân cười xòa: “Ta đoán ngay mà, vậy ta lấy lá sen gói lại cho khách quan nhé.”
Vừa dứt lời, nàng ấy vớ lấy một tàu lá sen bên cạnh, gói ghém miếng đậu lại nhoay nhoáy. Chu Nhất còn chưa kịp nhìn rõ động tác thì miếng đậu phụ đã được gói ghém vuông vức.
Trả tiền xong, Chu Nhất đưa tay đỡ lấy gói đậu, phụ nhân dặn dò: “Khách quan, nếu có mua thêm đồ gì thì nhớ để đậu phụ lên trên cùng nhé, kẻo lại bẹp thì uổng.”
Chu Nhất gật đầu: “Đa tạ.”
Khuôn mặt ửng hồng của phụ nhân nở nụ cười tươi rói: “Có gì đâu, khách quan đi thong thả, ăn ngon lần sau lại ghé mua nhé!”
Chu Nhất: “Nhất định rồi!”
Bưng gói đậu phụ bọc lá sen nằng nặng trên tay, trong gùi lại đèo thêm bó cải trắng, rảo bước giữa phiên chợ sầm uất, Chu Nhất bỗng thấy lòng mình chùng xuống, ranh giới vô hình ngăn cách nàng với thế giới này trong khoảnh khắc ấy dường như tan biến vào hư không.
Nơi chốn xa lạ, hoàn cảnh xa lạ, giọng nói xa lạ, y phục xa lạ, đảo mắt một vòng, dường như chẳng mảy may vương vấn chút thân thuộc nào, nhưng tình người thì vẫn vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)