Năm người chen chúc trên một chiếc xe, Nguyên Tửu là cô gái duy nhất nên được ngồi ở ghế phụ lái.
Nam Sào thu mình vào góc ghế sau, đang bị Chương Linh Tri kéo lại nói chuyện trên trời dưới biển.
Chương Linh Tri trạc tuổi Nam Sào, nhưng tính cách hai người lại hoàn toàn trái ngược. Nam Sào hay ngại ngùng, dịu dàng, còn Chương Linh Tri thì rạng rỡ, cởi mở. Cũng coi như là bù trừ cho nhau, Nguyên Tửu khá mong chờ Nam Sào có thể kết giao được một người bạn đối xử chân thành với mình.
Lúc đi ngang qua siêu thị dưới chân núi, Nam Sào ghé vào xin ông chủ nghỉ một ngày, sau đó xe chạy đến khu vực trung tâm thành phố thì cũng mới chỉ tám giờ mười phút sáng.
Chiếc xe Jeep màu đen đỗ trước một căn biệt thự kiểu cũ, bên cạnh cánh cửa sắt chạm trổ có treo một tấm biển inox, bên trên in UV vài chữ màu đen.
Nguyên Tửu dừng lại trước cửa, nhìn chằm chằm tấm biển thêm vài lần: “Trung tâm Nghiên cứu Nhân loại và Khoa học Tự nhiên Quốc gia?”
Giang Quát bước xuống xe, đứng phía sau cô giải thích: “Hết cách rồi, không thể treo biển Đặc Quản Cục được. Quốc gia đã mất một thời gian rất dài để xóa bỏ mê tín phong kiến, hiện tại ma quỷ và yêu quái đều thuộc quyền quản lý của phòng tài nguyên đặc biệt, nên mới lấy cái tên như vậy.”
“Cũng hay đấy.”
Nguyên Tửu cũng không có phản ứng gì quá lớn, suy cho cùng bây giờ đã là thời mạt pháp, cho dù có yêu ma quỷ quái làm ác thì cũng chỉ là thiểu số. Con người không thể trông cậy vào thần linh ban phước, vạn sự vẫn phải dựa vào chính mình thì mới có thể sống tốt hơn, đặc sắc hơn.
Giang Quát dẫn Nguyên Tửu bước vào Đặc Quản Cục, trên đường đi gặp không ít nhân viên làm việc tại đây.
Nhưng không có ngoại lệ, ai nấy đều đi thành từng nhóm hai ba người, bước chân vội vã.
“Đặc Quản Cục của các anh lúc nào cũng bận rộn thế này sao?” Nguyên Tửu thu hồi ánh mắt rồi hỏi.
Giang Quát đáp: “Công việc của Đặc Quản Cục thuộc một trong những loại hình công việc nguy hiểm cao trong các đơn vị sự nghiệp công lập. Bởi vì đối tượng chủ yếu phải đối mặt là những nhóm đặc thù, thường có khả năng gây sát thương cao, nên Đặc Quản Cục cực kỳ thiếu nhân lực.”
Chương Linh Tri đi theo phía sau, thò đầu vào xen lời: “Đội trưởng Giang nói thật đấy, Đặc Quản Cục chúng tôi phụ nữ thì dùng như đàn ông, đàn ông thì dùng như súc vật…”
Bạch Mục đi phía sau đá vào mông Chương Linh Tri một cái: “Chỉ cậu là nhiều lời.”
Chương Linh Tri cười hì hì, né ra xa một chút chạy đến bên cạnh Nam Sào: “Tôi nói sự thật mà.”
Nguyên Tửu coi như đã hiểu, mỉm cười gật đầu, bước vào trong căn biệt thự kiểu cũ.
“Tôi bảo Bạch Mục đưa hai người đến phòng hành chính trước, bên tôi còn chút việc phải xử lý, có gì khác mọi người cứ hỏi Tiểu Chương là được.” Giang Quát nhận một cuộc điện thoại xong liền định rời đi trước.
Nam Sào đi theo bên cạnh Nguyên Tửu, nhỏ giọng hỏi: “Tiểu sư tổ, cô có đói không? Vừa nãy trước khi vào con nhìn thấy đối diện có tiệm ăn sáng, lát nữa con đi mua đồ ăn sáng cho cô nhé.”
Nguyên Tửu liếc nhìn cậu: “Vậy tôi muốn một cốc sữa đậu nành ngọt.”
Nếu cô không ăn sáng, Nam Sào chắc chắn thà nhịn đói chứ cũng không đi mua đồ ăn sáng.
“Vâng, lát nữa con đi mua.”
Chương Linh Tri nghe họ nói chuyện, liền đề cử: “Hai người đang nói đến tiệm ăn sáng Hạnh Phúc ở chếch phía đối diện đúng không! Bánh ngàn lớp của nhà họ vị cực kỳ tuyệt vời, rất nhiều người trong cục chúng tôi đều thích tay nghề của ông chủ tiệm đó.”
“Lát nữa tôi sẽ đi mua một ít nếm thử.” Nam Sào rất phối hợp hùa theo.
Chương Linh Tri thấy giới thiệu thành công, tâm trạng rất tốt, xoa xoa bụng nói: “Lát nữa tôi đi cùng cậu, sáng nay tôi cũng chưa kịp ăn sáng đã bị lão Bạch tóm đi cùng đến đạo quán của hai người rồi.”
Bạch Mục quay đầu lại mắng: “Tối hôm qua đã bảo cậu hôm nay phải dậy sớm rồi, là tự cậu ngủ nướng đến mức đội trưởng Giang phải đi tóm cậu, ngay cả mặt cũng không kịp rửa, trách ai?”
Chương Linh Tri rụt cổ lại, hừ lạnh nói: “Đi sớm như vậy, chẳng phải vẫn phải đợi ở ngoài hai tiếng đồng hồ sao.”
Gân xanh trên trán Bạch Mục giật giật liên hồi: “…” Mẹ kiếp, cái thằng nhóc thối này đúng là cãi chem chẻm từng câu.
Chú chó Golden Retriever trên sô pha rút đầu ra khỏi cái đuôi xù xì, buồn ngủ hé một mí mắt lên, nhìn thấy trong phòng có mấy người đang đứng, ngáp một cái rồi biến thành một thanh niên đầu bù tóc rối trông hơi ủ rũ.
“Bạch Mục, sao hôm nay anh đến sớm thế?”
Kim Đàn xoa xoa mặt, đi đến trước bàn làm việc.
Bạch Mục nhường chỗ, để Nguyên Tửu ngồi đối diện bàn làm việc: “Hôm nay dẫn người mới đến đăng ký, cậu làm nhanh lên.”
Nam Sào đứng ở cửa thì thầm to nhỏ với Chương Linh Tri: “Anh ấy tan làm không về nhà, sống luôn ở phòng làm việc sao?”
“Kim Đàn sống ở ký túc xá của Đặc Quản Cục. Mấy hôm trước xà yêu cùng phòng độ kiếp trong ký túc xá, phòng ốc đến giờ vẫn chưa sửa xong, nên hai ngày nay cậu ấy đành ngủ tạm ở phòng làm việc, lười đến khách sạn do cục sắp xếp, bên đó hơi xa Đặc Quản Cục chúng ta.”
Kim Đàn lấy một tờ biểu mẫu từ trong ngăn kéo đặt trước mặt Nguyên Tửu, lại lấy thêm một cây bút bi: “Cứ điền thành thật theo biểu mẫu trên này là được, đến lúc đó tôi sẽ nhập vào hệ thống, đợi khoảng hai mươi phút là cô có thể lấy được giấy tờ tùy thân của mình.”
Nguyên Tửu nằm bò ra bàn, lướt nhanh qua biểu mẫu, cũng khá đơn giản.
Họ tên: Nguyên Tửu
Giới tính: Nữ
Ngày tháng năm sinh: Năm Khang Hy thứ 44
Nơi sinh: Thôn Lập Lâm, huyện Long Sơn, Dự Bắc
Địa chỉ thường trú hiện tại: Quy Nguyên Quán, khu Tấn An, thành phố Bắc Hải
Bạch Mục đứng sau lưng Nguyên Tửu, thấy cô điền như vậy, lập tức nhíu mày: “Cái này không thể điền như vậy được đâu nhỉ?”
Kim Đàn ngồi thẳng người, liếc nhìn ngày tháng trên biểu mẫu: “Năm Khang Hy thứ 44? Cô đã hơn ba trăm tuổi rồi sao?”
Nguyên Tửu nghiêm túc gật đầu: “Tính nhẩm thì là ba trăm mười sáu tuổi.”
Kim Đàn cũng không nghi ngờ cô khai gian, chỉ gõ gõ vào biểu mẫu, bình tĩnh sắp xếp: “Vậy cô điền lại một tờ khác đi, ngày tháng năm sinh này viết là năm 1705, 5 Khang Hy thứ 44 của nhà Thanh đúng vào năm Ất Dậu, tuổi gà.”
Nguyên Tửu lại điền lại một tờ khác, thấy phía sau còn có mục “Giống loài”?
“Cái này, điền là người sao?” Nguyên Tửu giơ tờ biểu mẫu lên hỏi.
Kim Đàn vốn đang mở máy tính, nghe cô nói liền lập tức quay đầu lại nhìn: “Cô là yêu quái gì thì điền yêu quái đó thôi.”
“Nhưng tôi là người mà!” Nguyên Tửu nói.
Kim Đàn buông con chuột trong tay ra, có chút không dám tin: “Cô thật sự là người?”
“Hàng thật giá thật.”
Kim Đàn nhìn Bạch Mục đang đứng sau lưng cô, lộ ra một biểu cảm khó tin.
“Vậy thì điền là người đi.” Kim Đàn cũng không kinh ngạc quá lâu, chỉ nhận lấy tờ biểu mẫu đã điền xong, nghiêm túc xem lại một lượt, “Tôi làm việc ở Đặc Quản Cục lâu như vậy rồi, đây là lần đầu tiên gặp người sống qua hai trăm năm đấy!”
“Cô là con người, vậy chắc là người tu hành nhỉ?” Kim Đàn hỏi.
Nguyên Tửu gật đầu: “Nói chính xác thì là người tu tiên.”
Bạch Mục: “!!!”
Kim Đàn: “Cô đừng có lừa tôi, tôi đọc ít sách lắm.”
Nguyên Tửu mỉm cười: “Hiện tại tôi đang ở Kim Đan hậu kỳ, không tin thì chúng ta có thể so tài thử xem.”
Kim Đàn lập tức lắc đầu: “Vậy bỏ đi, tôi không giỏi đánh nhau đâu!”
Bạch Mục có chút lâng lâng, vẫn không dám tin lắm, lại hỏi một lần nữa: “Cô thật sự là Kim Đan hậu kỳ sao?”
“Ừ, anh là tu vi Luyện Khí tầng 5, tôi liếc mắt một cái là nhìn ra ngay.”
Nguyên Tửu vỗ vỗ vai anh ta, uyển chuyển bày tỏ rằng anh ta nên tiếp tục cố gắng, trong đời này nói không chừng có thể Trúc Cơ thành công, ít nhất cũng có thể sống thêm được khoảng hai trăm năm nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)