Nguyên Tửu xách gáy con vật nhỏ, lôi nó từ ngoài lỗ hổng vào trong.
Nhóc con này có bộ lông mềm mại đỏ rực như lửa, đôi tai dựng đứng hình tam giác. Lúc bị xách lên trông khí thế phết, nó trừng đôi mắt đen tròn xoe, hung dữ kêu “ngao ngao”, cái đuôi xù lông kẹp giữa hai chân vung vẩy, vô cùng có linh tính mà nhe răng với cô.
“Một con cáo đỏ nhỏ.” Nguyên Tửu đánh giá từ trên xuống dưới, không nhịn được chậc lưỡi cảm thán: “Còn thành tinh rồi cơ đấy.”
Cái đuôi của con cáo đỏ nhỏ lập tức cứng đờ, hai mắt trân trân nhìn chằm chằm cô.
“Đến đạo quán của chúng tôi trộm rau mấy lần rồi?” Nguyên Tửu ngồi xổm bên luống cà chua ở góc tường, nhìn những quả cà chua đỏ chót treo lủng lẳng trên cành, tiện tay hái một quả lắc lắc trước mặt con vật nhỏ: “Thành thật khai báo, quả cà chua này sẽ cho nhóc.”
“Ngao ngao...”
Nguyên Tửu nhìn chằm chằm nó: “Đừng giả ngu, chút tu vi này của nhóc tôi liếc mắt một cái là nhìn thấu rồi.”
Con cáo đỏ nhỏ lập tức nhe răng, hung dữ nói: “Buông tôi ra, người phụ nữ xấu xa!”
“Người lớn nhà nhóc đâu?” Nguyên Tửu xách nó lơ đãng hỏi.
“Người phụ nữ xấu xa, tôi mới không thèm nói cho cô biết đâu.”
Nguyên Tửu chọc một cái vào đầu nó: “Cũng có cốt khí phết nhỉ.”
“Buông tôi ra, nếu cô dám làm hại tôi, tộc trưởng nhất định sẽ không tha cho cô đâu.”
Nguyên Tửu thích thú nhướng mày: “Ăn trộm mà còn ngang ngược thế này, điển hình của việc thiếu giáo dục đây mà. Vậy nhóc cứ ở lại đây đi, đợi người lớn nhà nhóc đến nhận về.”
Con cáo đỏ nhỏ hung hăng trừng đôi mắt tròn xoe, giương nanh múa vuốt kêu ầm lên.
Nguyên Tửu vỗ một cái chát lên cái mông béo múp của nó, hung hăng đe dọa: “Còn không ngoan ngoãn, tôi lột da nhóc làm khăn quàng cổ bây giờ.”
Con cáo đỏ nhỏ lập tức im bặt, kẹp chặt đuôi kêu ngao ngao đầy đáng thương.
Nguyên Tửu đặt cấm chế trong phòng mình, tiện tay ném con cáo đỏ nhỏ vào trong, rồi "rầm" một tiếng đóng sập cửa lại.
Cục lông lăn trên đất vài vòng, nằm bẹp ở chân giường váng đầu hoa mắt, trong đôi mắt đen nhỏ xíu chẳng còn vẻ tinh ranh, chỉ còn lại sự ngơ ngác.
Định thần lại khoảng hai phút, nhóc con cố sức bò dậy khỏi mặt đất, lao ra cửa bắt đầu cào cào.
“Thả tôi ra, đồ khốn!”
“Hu hu hu... người phụ nữ xấu xa, tộc trưởng nhất định sẽ báo thù cho tôi.”
Nguyên Tửu đứng trong sân, nghe tiếng con cáo nhỏ tố cáo, không nhịn được bật cười nói: “Tộc trưởng nhà nhóc có đánh lại tôi hay không, còn khó nói lắm đấy.”
Cáo nhỏ vừa nghe lập tức tức phồng má: “Không thể nào, tộc trưởng là đại yêu lợi hại nhất trên đời này, cô cứ đợi bị đánh nhừ tử đi.”
Nguyên Tửu hừ nhẹ một tiếng, cảnh cáo: “Nhóc tốt nhất đừng có phá hoại đồ đạc trong phòng, nếu không tôi không đảm bảo là trước khi người lớn nhà nhóc đến, tôi đã làm thịt nhóc trước rồi đâu.”
Cáo nhỏ: “!!!”
“Đồ khốn.”
Nguyên Tửu chắp tay sau lưng nhàn nhã đi dạo ra khỏi sân, đứng trước cổng lớn đạo quán, ngẩng đầu nhìn cây ngân hạnh có vẻ hơi héo rũ.
Cây ngân hạnh này ít nhất cũng phải hơn ba trăm năm tuổi rồi. Nguyên Tửu cũng không rõ nó được trồng từ khi nào, dù sao thì lúc cô còn nhỏ được nhặt về đạo quán, cây ngân hạnh này đã ở đó rồi. Lúc ấy trông nó cũng có vẻ như sắp chết đến nơi, thế mà nó vẫn ngoan cường sống được đến tận bây giờ.
Cô nhìn chằm chằm một lúc, lấy từ trong vòng tay trữ vật ra vài khối hạ phẩm linh thạch, đi quanh cây ngân hạnh một vòng: “Giúp mi một tay vậy.”
Vị trí mọc của cây ngân hạnh này rất tốt, hơn nữa loài ngân hạnh có tuổi thọ cao, chỉ cần môi trường ổn định thì sống ngàn năm cũng không thành vấn đề. Vì vậy, cây ngân hạnh này hoàn toàn có thể dùng làm mắt trận sống, biết đâu dưới sự nuôi dưỡng của linh khí, lâu ngày nó còn có thể sinh ra linh trí.
Hiện tại Quy Nguyên Quán chẳng có biện pháp bảo vệ nào, đến cả một con cáo nhỏ chưa trưởng thành cũng dám chạy tới đạo quán ăn trộm. Khó mà đảm bảo sau này sẽ không có sơn tinh dã quái, cô hồn dã quỷ hay kẻ xấu nào đó ban đêm xông vào đạo quán làm bậy. Giờ trong đạo quán chỉ có cô và Nam Sào, một khi cô rời đi, Nam Sào có khi đến khả năng tự vệ cũng chẳng có.
Nguyên Tửu ném năm viên linh thạch với màu sắc khác nhau lên không trung. Năm viên linh thạch mang thuộc tính khác biệt, đại diện cho ngũ hành Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ.
Năm viên linh thạch xoay vòng trên không trung vài giây, sau đó rơi thẳng xuống mặt đất.
Nguyên Tửu vung tay đánh một luồng linh khí vào trong năm viên linh thạch. Ngay khi chạm đất, những viên linh thạch đột nhiên biến mất không thấy tăm hơi.
Tiếng bước chân từ phía sau truyền đến, cô hơi xoay người, nhìn Nam Sào đang đứng trên bậc thềm trước cửa.
“Tiểu sư tổ, người đang làm gì vậy?”
Cảnh tượng vừa rồi Nam Sào đã nhìn thấy rành rành. Nguyên Tửu không mấy bận tâm, đáp: “Đang bố trí một trận pháp nhỏ.”
“Cây ngân hạnh này cũng sống mấy trăm năm rồi, trông ốm yếu quá, nên tôi dùng linh thạch lập một cái Mộc Nguyên Trận.”
Nam Sào hoàn toàn nghe không hiểu: “Mộc Nguyên Trận là gì ạ?”
“Là pháp trận có lợi cho sự sinh trưởng của cây cỏ, có thể hội tụ mộc chi bản nguyên ở mức tối đa, hỗ trợ thực vật phát triển.”
Cây ngân hạnh là thực vật, thứ cần thiết nhất đương nhiên là mộc chi bản nguyên trong ngũ hành. Mà các nguyên tố ngũ hành thì tồn tại ở khắp mọi nơi, chỉ là quá phân tán. Muốn có được mộc chi bản nguyên, chỉ có thể lập một trận pháp để gom hết mộc nguyên tố trong không khí và đất đai xung quanh tụ tập về đây.
Nam Sào tò mò hỏi: “Vừa rồi mấy cục đá biết bay kia là gì vậy ạ?”
“Đó chỉ là linh thạch bình thường thôi.” Nguyên Tửu lại lấy từ trong vòng tay ra một viên linh thạch màu xanh lục, ném vào lòng Nam Sào: “Đây là mộc linh thạch, loại có chất lượng kém nhất đấy.”
“Đây không phải là ngọc thạch sao?” Nam Sào nắm chặt viên linh thạch màu xanh lục, kinh ngạc hỏi.
Tuy cậu không rành về ngọc thạch hay đồ cổ, nhưng những kiến thức cơ bản thì vẫn biết.
Viên mộc linh thạch trong tay chỉ nhỏ hơn nắm đấm của cậu một chút, nhưng sờ vào có cảm giác mát lạnh, trơn nhẵn, màu sắc cũng vô cùng đẹp đẽ và trong trẻo.
Thứ này mà đem ra ngoài... e là bán được ối tiền.
Nguyên Tửu nhíu mày: “Thứ này với ngọc thạch chắc vẫn có điểm khác biệt đấy.”
Ngọc thạch thì cô cũng biết, chỉ là hồi nhỏ nghèo quá nên chưa từng được thấy.
Sau này đến Tu Tiên Giới, thứ cô tiếp xúc toàn là linh thạch mang thuộc tính ngũ hành, về cơ bản cũng chưa từng đụng tới ngọc thạch.
Từ Tu Tiên Giới trở về, linh thạch trong vòng tay trữ vật của cô cũng chẳng còn nhiều nhặn gì.
Quá trình chữa thương đã tiêu hao toàn bộ thượng phẩm linh thạch, cực phẩm linh thạch thì chỉ còn lại mấy chục khối, cô căn bản không nỡ dùng.
Hạ phẩm linh thạch thì vẫn còn kha khá, nhưng nếu không tìm được nguồn linh thạch bổ sung, sau này cô cứ dùng chút nào là vơi đi chút ấy.
Linh thạch là vật phẩm tiêu hao, đặc biệt là đối với người tu tiên như cô mà nói, càng nhiều càng tốt.
Nam Sào nghe mà nửa hiểu nửa không, nhưng cậu cảm thấy nếu hỏi thêm, có lẽ tiểu sư tổ cũng chẳng thể giải thích rõ ràng trong một sớm một chiều được.
“Nam Nam, cậu tìm tôi có chuyện gì thế?”
“À, tiểu sư tổ, con muốn hỏi người có muốn ăn dưa hấu không?” Nam Sào cười nói: “Con ướp lạnh dưa hấu dưới giếng rồi, giờ lấy ra ăn là vừa ngon.”
“Thật sao? Vậy cậu đợi tôi một lát, tôi bố trí thêm cái trận pháp quanh đạo quán đã.”
“Vẫn phải bố trí trận pháp nữa ạ?”
“Đúng vậy, trong sân nhiều muỗi quá.”
Trong lòng Nguyên Tửu cứ nhung nhớ miếng dưa hấu, thế nên động tác tay cũng nhanh hơn hẳn. Nam Sào đi theo ngay phía sau cô.
Cậu nhìn cô đi vòng quanh bức tường ngoài của đạo quán, cứ đi được nhất đoạn, cô lại cắm xuống chân một lá cờ nhỏ màu vàng đất.
Đi hết một vòng quanh đạo quán, trong tay cô đã chẳng còn lá cờ nhỏ nào.
Nguyên Tửu chụm mười ngón tay lại với nhau, giữa lòng bàn tay hé mở từ từ tụ lại một luồng ánh sáng trắng. Cô giơ tay rải thứ ánh sáng ấy lên không trung, vầng sáng trắng tản ra thành vô số đốm sáng li ti như đom đóm, lơ lửng rơi xuống bốn phía xung quanh đạo quán, trông vô cùng duy mỹ dưới màn đêm mờ ảo.
Nam Sào đi theo sau cô đã cẩn thận đếm thử, Nguyên Tửu cắm tổng cộng một trăm lẻ tám lá cờ nhỏ xung quanh đạo quán. Sau khi những đốm sáng li ti kia từ từ rơi xuống mặt đất, những lá cờ vốn cắm trên đất bỗng chốc biến mất không thấy tăm hơi. Thủ pháp này quả thực thần kỳ đến mức khó tin, khiến cậu xem mà trợn mắt há hốc mồm.
Muốn học quá!
Quá lợi hại.
Nhưng mà chỉ bố trí một cái trận pháp đuổi muỗi thôi, có cần phải phiền phức đến thế không?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
