Thất Nghĩa Minh đã thành ánh sáng ngày hôm qua, huy hoàng bị gió mưa thổi bay. Về sau xảy ra nhiều chuyện, Lý Mục Vân, Lương Phi Tuyết lần lượt mất tích, Thất Nghĩa Minh giải tán. Dù là đám người tiểu võ si Trần Thắng, Tôn Cửu Thiên, Trần Khải Đông cũng ít khi tụ tập với danh nghĩa Thất Nghĩa Minh.
Ba chữ kia đã bị chôn trong nước lũ thời gian.
Tư chất của năm người Tôn Cửu Thiên, Trần Khải Đông, tiểu võ si Trần Thắng nổi bật nhất trong đám đệ tử Vấn Kiếm tông cùng lứa, tất nhiên Vấn Kiếm tông không bạc đãi bọn họ. Mấy năm nay thực lực của năm người Tôn Cửu Thiên, Trần Khải Đông, tiểu võ si Trần Thắng tăng vọt, xem như cao thủ trong đệ tử cùng lứa. Nhưng nếu so với nhân vật siêu đẳng thế hệ Thanh Sam Đông Viện của đám Đinh Hạo thì năm người Tôn Cửu Thiên, Trần Khải Đông, tiểu võ si Trần Thắng thú xa nhiều.
Năm người Tôn Cửu Thiên, Trần Khải Đông, tiểu võ si Trần Thắng vốn tưởng Lý Mục Vân, Lương Phi Tuyết đã chết, không ngờ hai người siêu đẳng nhất Thất Nghĩa Minh ngày xưa cùng xuất hiện tại đây.
Vang tiếng thở dài, sương trắng hỗn độn quanh thân nam nhân áo trắng tán đi lộ ra khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, tuy thêm phần phong sương so với năm xưa, càng trưởng thành hơn nhưng thần vạn không thay đổi. Không phải Lương Phi Tuyết áo trắng như tuyết ngày xưa thì là ai?
Lương Phi Tuyết cười, gật đầu với đám người Tôn Cửu Thiên, Trần Khải Đông, Hà Cương, tiểu võ si Trần Thắng, xoay người hành lễ hướng Đinh Hạo.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

