“Tôi đã biết! Trước mắt cứ như vậy đi!...!Được!...!Tạm biệt!” Sở Hạo Vũ cúp máy.
Anh lẳng lặng nhớ lại những gì Phó Cận Nam vừa nói, nhớ tới lời ông nội, anh hiểu ông chính là muốn anh tha cho Sở Tuấn Kiệt một đường.
Chính vì thế, anh chỉ có thể xin lỗi ông nội.
“Làm sao mà suy tư vậy?” Bạch Giai Kỳ từ phía sau ôm lấy Sở Hạo Vũ, cô bị không khí u tối xung quanh anh cũng như dáng vẻ chau mày của anh làm hoảng sợ tuy rằng nó rất hấp dẫn nhưng cô không muốn nhìn thấy anh mệt mỏi.
Sở Hạo Vũ thở ra một hơi dài, xoay người ôm cô vào lòng, cúi người chôn đầu vào trong tóc của cô.
Bạch Giai Kỳ thấy vậy liền ôm anh chặt hơn, cô biết con người ai cũng có lúc mệt mỏi và yếu lòng.
Những lúc như thế này, thực sự cần một người ở bên cạnh mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

