Chờ Châu Mạn Thuần tỉnh lại liền phát hiện bản thân đang ở trong một căn phòng tối đen như mực chỉ có chút ánh sáng le lói từ bên ngoài hắt vào.
Châu Mạn Thuần có chút sợ hãi, cô ta nhìn vách tường bẩn thỉu đen xung quanh im lặng đến đáng sợ.
Đột nhiên lúc này bỗng vang lên tiếng xì xèo như chuột kêu khiến cô ta có chút buồn nôn.
Châu Mạn Thuần hoảng sợ bò dậy, lại như dẫm phải thứ gì đó mềm như bông, cô ta mở to hai mắt nhìn xuống dưới chân mình thì phát hiện đó là một con trăn khổng lồ.
"A! Cứu tôi với! A! A!" Tiếng kêu như chọc tiết heo của Châu Mạn Thuần vang vọng khắp căn phòng nhưng lại chẳng có ai nghe thấy, thực ra cho dù có người nghe thấy cũng sẽ không có ai để ý đến cô ta.
Sự sợ hãi lớn dần, Châu Mạn Thuần lúc này mới nhớ tới là ai đem bản thân mình đến đây.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

