Sở Hạo Vũ mỉm cười, búng nhẹ vào trán Bạch Giai Kỳ, sao anh dám để bảo bối của mình gặp nguy hiểm cơ chứ.
Từ khi biết cô nằm trong tay đám người Sở Tuấn Kiệt, anh đã sắp xếp người lẻn vào đó.
Người này thật là… Cô mỉm cười ôm chặt lấy anh.
Nhưng càng đi lên cô lại cảm thấy có chút không đúng, vì họ lạ bắt đầu đi xuống rồi! Đợi đến khi tiếp đất, Bạch Giai Kỳ mới nhận ra hai người họ bị gió thổi đi xa một đoạn nên chỗ hai người đáp xuống cách đám người Sở Tuấn Kiệt một đoạn khá xa.
“Sở Hạo Vũ, em đúng là xem thường khả năng của anh mà!” Hai chân vừa đặt xuống dưới đất, Bạch Giai Kỳ đã đánh nhẹ vào vai anh song bởi vì chưa giữ được thăng bằng mà ngã vào lòng Sở Hạo Vũ.
Thấy thế, Sở Hạo Vũ liền thuận theo tự nhiên mà đỡ lấy cô, sau đó liền bế cô đi về phía bờ biển.
Cách đó không xa người của anh đã đợi sẵn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

