Bạch Giai Kỳ nhìn về phía Phó Cận Nam, ánh mắt không có một chút chán ghét hay đơn giản là khó chịu nào.
Trong đó chỉ còn lại sự thản nhiên, bình dị nhưng lại như thể nhìn một người xa lạ.
Cô ấy cười, nhưng sao nụ cười ấy lại khiến Phó Cận Nam cảm thấy sợ hãi như vậy?
“Em… Anh đừng lo không hận anh!” Bạch Giai Kỳ nói.
Đúng! Cô lấy tư cách gì mà hận đây? Mọi chuyện đều là do cô tự mình lựa chọn không ai ép buộc cô cả.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

