Sở Tuấn Kiệt nhìn Bạch Giai Kỳ bình thản đối diện với bản thân liền có chút hoảng loạn.
Đáng lý cô nên chất vấn anh ta, hay đơn giản là mắng nỏ chứ không phải như thế này!
“Tại sao em không nói gì?” Sở Tuấn Kiệt đẩy đĩa nho về phía cô, anh ta biết cô thích loại quả này.
Nếu cách đây hai ngày có thể cô sẽ tức giận mà quát mắng, chất vấn anh tại sao lại bắt cóc mình.
Nhưng đến bây giờ, khi người thật ở trước mặt, cô chỉ muốn hỏi anh ta một câu mà cô thắc mắc bấy lâu nay.
“Rốt cuộc năm đó có phải anh cứu em hay không?” Bạch Giai Kỳ không ngờ khi bản thân nói ra câu này lại nhẹ nhàng như vậy, không đáng sợ như cô nghĩ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

