Không đến một tuần sau, Sở Hạo Vũ đã được thả, tin tức rất nhanh đã được lan truyền trên mạng, Châu Mạn Thuần biết được càng sợ hãi.
Tiếng xe ô tô vang lên, cô ta liền biết anh về nhà.
Hít một hơi thật sâu, cố gắng điều chỉnh lại vẻ mặt, Châu Mạn Thuần mới đẩy cửa bước ra ngoài.
Khác hoàn toàn với những gì bản thân tưởng tượng, vừa nhìn thấy, Sở Hạo Vũ đã kéo cô ta vào trong lòng, hôn lên trán cô ta và nói: “Mạn Thuần, anh rất nhớ em!”
Câu nói mang theo sự nhớ nhung, yêu thương như có phép thuật làm cô ta quên đi tội lỗi trong lòng mà ôm chặt lấy anh.
“Em cũng rất nhớ anh, anh không biết em đã lo lắng cho anh như thế nào đâu.” Cô ta nức nở, nếu không phải anh đã biết những chuyện cô ta đã làm nhất định sẽ bị dáng vẻ này của cô ta lừa dối.
“Được rồi, đừng khóc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

