Bạch Giai Kỳ cảm thấy cả cơ thể mình bị nhấc bổng lên, theo phản xạ cô vội ôm lấy cổ anh.
“Anh làm gì vậy hả?” Cô quát, sau đó liền nhận ra tình trạng xấu hổ của mình, tay của anh… tay của anh vậy mà đặt ở mông của cô! Hai mắt cô mở to, hai má dưới mắt thường có thể nhìn thấy mà dần dần đỏ lên.
“Sở Hạo Vũ thả tôi xuống! Đồ lưu manh!”
“Lưu manh? Xem ra anh không làm chút chuyện lưu manh thì không được rồi.” Sở Hạo Vũ nhanh chân đi về phía phòng nghỉ, đặt cô lên giường sau đó đứng dậy đi khóa cửa, anh không muốn chuyện tốt của mình bị phá đám.
Bạch Giai Kỳ khi được tự do liền lăn một vòng xuống giường, cô cảm nhận được sự nguy hiểm từ người đàn ông này, cô phải rời khỏi đây nếu không nhất định cô sẽ bị anh ta ăn tươi nuốt sống.
“Sở tổng, anh không phải không quen biết tôi sao? Làm như vậy với một người phụ nữ mà mình không quen biết không phải không đáng mặt đàn ông?” Cô cố gắng bình tĩnh.
“Không quen biết? Không sao, hiện tại anh chưa quen, em lát nữa không phải sẽ quen sao.” Anh đưa tay kéo cô vào trong lòng, không đợi cô phản ứng liền hôn lên môi cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

