“Được.” Lâm Du Vi gật đầu đồng ý.
Nếu da mặt mỏng, Thư Tân làm sao có thể liên tục vớt vát được lợi lộc?
“Được.” Lâm Du Vi chỉ có thể đồng ý.
“Ngoài ra, ta muốn ngươi trả cho ta một khoản phí quan hệ công chúng.” Thư Tân sờ cằm: “Ngươi không giống với loại chân đất như ta, vẫn cần mặt mũi. Ngươi trả cho ta một khoản phí quan hệ công chúng, ta sẽ làm cho người khác không mắng ngươi cướp đoạt tình yêu.”
“Cái này ngươi cũng có thể đem ra bán?” Lâm Du Vi vô cùng khó hiểu, đưa ra câu hỏi từ tận đáy lòng: “Thư Tân, ngươi thật sự không quan tâm đến danh tiếng của mình sao?”
Cười chết mất, còn giả vờ mèo khóc chuột.
Ta ra nông nỗi này là do ai gây ra?
Thư Tân âm thầm đảo mắt, báo ra một con số: “Ta cho phép ngươi dùng đan dược hoặc pháp khí để trừ.”
Lâm Du Vi chỉ coi đây là cái cớ để Thư Tân cố tình tống tiền mình, đành phải đồng ý.
“Còn nữa, sau khi Tư Đồ Gian không còn quan hệ gì với ta nữa, một số công việc làm ăn của ta chắc chắn sẽ bị tổn thất, khoản chênh lệch lợi nhuận này, ngươi cần phải bồi thường cho ta.”
“Thư Tân, ngươi đừng quá đáng.” Sắc mặt Lâm Du Vi đã tái xanh.
Thư Tân cười tủm tỉm nói: “Cái này ta cho phép ngươi trả góp. Ta biết gia sản của ngươi có hạn, nhưng tu sĩ đều sống lâu, chỉ cần ngươi ký cho ta một bản khế ước, ngươi chỉ cần trả một chút lãi là được.”
Có một khoản tiền từ trên trời rơi xuống, cũng phải có một công việc làm ăn lâu dài mới tốt: “Với lại, nếu ngươi có thể trở thành đạo lữ với Tư Đồ Gian, đợi ngươi thành tu sĩ Đạo Anh cảnh, tài nguyên mà gia tộc ngươi cho ngươi cũng tuyệt đối không ít, ngươi cần gì phải quan tâm đến ba đồng hai cắc của ta?”
“Được!” Lâm Du Vi đã nghiến răng nghiến lợi đồng ý.
“Cuối cùng...”
“Ngươi còn có yêu cầu? Thư Tân, câu nói này ta cũng trả lại cho ngươi, làm người đừng quá tham lam.”
“Ngươi hiểu lầm rồi.” Thư Tân mỉm cười: “Điều cuối cùng ta muốn không phải là tiền, mà là một lời bảo đảm.”
“Cái gì?”
“Ta nhận nhiều tiền bồi thường của các ngươi như vậy, những người trong tông môn ghen tị với ta tuyệt đối không ít. Ta muốn ngươi bảo vệ an toàn cho ta, ít nhất trong vòng năm mươi năm, không thể có người đối phó với ta.” Thư Tân trả lời.
“Ta không làm được.” Lâm Du Vi nói thẳng thừng: “Nếu ta có thể bảo vệ ngươi thì đương nhiên cũng có thể bảo vệ chính mình. Ta mà có bản lĩnh đó, ta cần gì một Tư Đồ Gian giúp ta đột phá?”
“Được, vậy đổi thành một ân tình, đợi khi ta cần, ngươi sẽ giúp ta.” Thư Tân nói.
“Chỉ có thể là trong khả năng của ta.”
“Đương nhiên.” Thư Tân cười trả lời: “Sư muội quả nhiên là người sảng khoái. Yên tâm đi, chỉ cần ngươi trả đủ, mọi sóng gió, ta sẽ dẹp yên, yên tâm, ta chịu được, bảo đảm không để danh tiếng của ngươi bị tổn hại chút nào, để ngươi biết thế nào là đáng đồng tiền bát gạo.”
Lâm Du Vi lộ vẻ chế giễu.
Nàng ta đã đến cướp người, thì đã chuẩn bị sẵn tâm lý bị mắng.
Nhưng chỉ cần nàng ta tu vi có thành tựu, thời gian lâu dần, người khác chỉ ca ngợi nàng ta hành sự quyết đoán mà thôi.
Tu sĩ bên ngoài có bao nhiêu người cướp công pháp, cướp đan dược, cướp linh thạch đầy rẫy, tại sao nàng ta lại không thể cướp người?
Thư Tân có thể có cách gì, để danh tiếng của nàng ta không bị tổn hại?
Đúng lúc suy nghĩ của Lâm Du Vi còn chưa bay xa, chỉ thấy Thư Tân gỡ bỏ kết giới pháp thuật của mình, để giọng nói của nàng ta truyền khắp tai những đệ tử đang lén lút nghe ngóng xung quanh.
“Lâm sư muội, ta cũng không giấu ngươi, trước khi kết đan ta là một nam nhân, vì tu luyện công pháp đặc biệt nên mới tu thành nữ tử.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)