Đạo lý tu hành mà Tư Đồ Gian nói tuy sâu sắc nhưng lại dễ hiểu, lại có kiến giải độc đáo của riêng mình, có thể thấy hắn có thể tu hành có thành tựu trong thời gian ngắn như vậy, tuyệt đối là có bản lĩnh.
Hứa Quan nhìn Tư Đồ Gian với ánh mắt ngày càng sáng, có lẽ nếu có thể chọn, hắn ta không biết sẽ mong đợi người giao dịch với mình là Tư Đồ Gian đến mức nào, chứ không phải là hôn thê của Tư Đồ Gian.
Đợi đến khi Tư Đồ Gian nói được một nửa, đang chuẩn bị nói đoạn tiếp theo, Thư Tân lại đứng thẳng dậy: “Xin các vị đạo hữu đợi một chút, ta và Tư Đồ có chuyện muốn nói.”
Tư Đồ Gian bị ngắt lời nhưng không tức giận, chỉ nói một cách thong thả: “Nếu không vội, đợi kết thúc rồi nói cũng không muộn.”
“Vậy thì có chút vội.” Thư Tân vừa rồi đã nhận được một phần tài nguyên từ Lâm Du Vi, túi trữ vật vừa được đưa đến tay nàng.
Nàng phát hiện trong số tài nguyên mà Lâm gia gửi đến, ngoài những thứ đã hẹn trước, còn có thêm một phương ấn chương.
Ngũ Phương Sơn Thủy Ấn.
Một trong nhiều pháp bảo mà Lâm gia cất giữ, nghe nói có thể giúp Động Thiên chân nhân chống lại lôi kiếp khi đột phá cảnh giới Vô Cấu. Cho dù chỉ có một phần, cũng tuyệt đối là bảo vật mà các Động Thiên chân nhân, đặc biệt là những người không còn nhiều tuổi thọ, chỉ có thể dựa vào ngoại lực để đột phá, mơ ước có được.
Chỉ một chiếc ấn nhỏ như vậy cũng đủ để Thư Tân chết đi sống lại chục lần.
Thật có tiền.
Thật đáng chết!
Cho dù Thư Tân tự nhận mình không phải là người nghèo, nhưng lúc này cũng ít nhiều nảy sinh ý định cướp của người giàu chia cho người nghèo.
Cướp của Lâm gia, chia cho chính mình.
Lâm gia định mượn dao giết người sao?
Thậm chí còn định làm chim sẻ rình sau lưng?
Thứ quý giá như vậy, trừ phi họ cho rằng sớm muộn gì cũng có thể lấy lại, nếu không tuyệt đối không thể tặng cho một kẻ nhỏ bé như mình.
Thú vị thật.
Lâm gia đã dựng lên một sân khấu tốt như vậy rồi, nếu Thư Tân còn kéo dài, thì quá có lỗi với những khán giả đang chờ đợi.
“Nói ra thật xấu hổ, ta và Tư Đồ Gian quen biết nhau trăm năm, những năm tháng này vừa là thầy vừa là bạn, vừa như người nhà. Chỉ là tiên lộ xa xôi, việc hai người kết thành đạo lữ cần phải thận trọng. Năm đó hai ta còn trẻ người non dạ, không biết tiên lộ sau này sẽ khác biệt.
Hôn ước trăm năm, ta và Tư Đồ Gian cũng là bạn tri kỷ, ta cũng không muốn làm lỡ dở đạo đồ của hắn.
Vì vậy, xin các vị có mặt ở đây làm chứng, hôn ước của ta và Tư Đồ Gian sẽ bị hủy bỏ, sau này sẽ là bạn bè đồng môn. Hoàng thiên hậu thổ*, xin làm chứng.”
(*) Hoàng thiên hậu thổ: Trời cao đất dày, ý chỉ trời đất.
****
Khi Thư Tân vừa dứt lời, sắc mặt các tu sĩ xung quanh đều trở nên có chút kỳ quái.
Không phải vì chuyện gì khác mà là sau khi Thư Tân nói xong chuyện hủy hôn, đã có người dùng thần thức truyền âm đồng bộ chia sẻ đoạn đối thoại trước đó của Thư Tân và Lâm Du Vi.
Chính là đoạn mà nàng nói mình vốn là nam nhân.
Truyền âm không hề mã hóa, ngay cả Hứa Quan của Vấn Thần Tông cũng nghe thấy những lời truyền âm này.
Chuyện nam biến nữ vẫn có chút thách thức với kiến thức thông thường của những tu sĩ chính trực này.
“Đại khái là vậy.” Thư Tân nhìn thấy biểu cảm tinh tế của họ là biết họ đang nghĩ gì, nàng cũng vui khi mọi người chuyển sự chú ý sang chuyện khác.
Dù sao, nàng cũng không phải là người nổi tiếng gì trong giới tu chân, tin tức này cùng lắm cũng chỉ lan truyền trong nội bộ Trường Sinh Đạo Tông, ra khỏi tông môn ai mà biết nàng là ai chứ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


