Giờ phút này, Yến Tuyết Sơn nhớ lại thời kỳ còn ở trường quân đội. Mỗi khi bước vào tiết diễn tập phân tích chiến thuật, trong lòng anh lại dấy lên một nỗi sợ hãi tột cùng, xuyên thấu cả linh hồn.
Anh cảm nhận được hình như có âm mưu gì đó, nhưng bản thân thật sự không hề buông xuôi, chỉ là anh hoàn toàn không có thiên phú trong lĩnh vực này. Lúc ấy, thầy giáo phụ trách môn phân tích chiến thuật rất lo lắng, sợ rằng sau khi anh ra trường, chưa đầy một năm đã phải hy sinh vì nước.
Dẫu sao trong chiến tranh, sức chiến đấu của một cá nhân so với đại quân cũng chỉ như hạt cát trong sa mạc, nhỏ bé không đáng kể.
Vì sao những năm qua Yến Tuyết Sơn không hề cầu thăng chức? Thứ nhất, vì anh có “bệnh” trong não (về mặt sinh lý), hoàn toàn không có tham vọng thăng tiến. Thứ hai, vì anh không thể hiểu nổi những quanh co, khúc chiết chốn quan trường, cũng chẳng cách nào xử lý được những màn “ngươi lừa ta gạt” trong các mối quan hệ xã giao.
Nhưng cũng may, dù Yến Tuyết Sơn thường xuyên không hiểu thấu sự đời, anh lại có một trực giác cực kỳ bén nhạy. Trực giác ấy thường mách bảo anh rằng: Phía trước có nguy hiểm.
Trên chiến trường, anh luôn chiến đấu bằng bản năng mà không cần phải động não phân tích. Những chiến hữu đồng hành thường ngưỡng mộ giá trị may mắn của anh lúc nào cũng ở mức tối đa, mỗi lần đều giúp anh biến nguy thành an. Còn anh thì ngược lại, cho rằng đó chẳng phải nhờ may mắn, mà là nhờ kỹ năng chiến đấu và trực giác của chính mình.
Hiện tại, chính là lúc cần vận dụng trực giác ấy.
Đối diện với nụ cười chân thành mà cũng đầy giả tạo của Arthur, trực giác trong lòng anh đang gào thét: Có bẫy!
Arthur hoàn toàn khác biệt với anh, không chỉ có lực chiến đấu đơn binh cực cao, mà còn là một “học bá” của phái chiến thuật. Thành tích tốt nghiệp trường quân đội của hắn vô cùng ấn tượng, gần như là thang điểm tuyệt đối:
• Chiến sử: 100 điểm.
• Khái luận chiến lược: 99 điểm.
• Diễn tập phân tích chiến thuật: 100 điểm.
• Kỹ thuật xạ kích: 82 điểm.
• Kỹ thuật chiến hạm: 90 điểm.
• Diễn tập công học cơ quan: 88 điểm.
• Môn tự chọn là thao tác cơ giáp cận chiến cũng đạt 100 điểm.
Cảm nhận của Yến Tuyết Sơn về Arthur khá kỳ lạ. Có lúc, anh thấy Arthur chân thành, trong sáng như ánh nắng, tựa dòng suối nhỏ trong khe núi, nhìn một cái là thấy tận đáy. Hắn làm việc gì cũng trực diện, không “âm dương quái khí”, không bao giờ phức tạp hóa vấn đề. Nhưng cũng có lúc, anh thấy Arthur là một kẻ khó nhìn thấu, cứ như đang che giấu thứ gì đó.
Thế nhưng, xuất phát từ tính cách của mình, anh không bao giờ đi dò xét quyền riêng tư của Arthur. Nếu không, sao có thể suốt sáu năm làm cộng sự, thậm chí là ngủ cùng phòng mà anh vẫn không hề hay biết người bên cạnh mình lại chính là con trai Tổng thống.
Anh đột nhiên nhớ lại những gì đã xảy ra vào đêm trước trận đại quyết chiến. Thật sự quá bất thường. Yến Tuyết Sơn lờ mờ cảm thấy, phải chăng mình đã bị tính kế?
Arthur thấy sư phụ rõ ràng đã cảnh giác, hắn không khỏi trở nên khẩn trương, cổ họng bắt đầu khô khốc. Hắn lấy ra thái độ như đang diễn thuyết, bởi hắn biết mình sinh ra đã có vẻ ngoài trầm ổn, đáng tin cậy. Đặc biệt là mỗi khi hắn nghiêm mặt, luôn khiến người khác phải tin phục.
Arthur: “Sư phụ, thầy cảm thấy em có chỗ nào chưa đủ tốt sao?”
“Trước tiên, chúng ta đã sống cùng nhau sáu năm, thói quen sinh hoạt đã hoàn toàn lược bỏ giai đoạn làm quen, tuyệt đối sẽ không vì mâu thuẫn trong khía cạnh này mà nảy sinh xích mích. Đúng không thầy?”
Yến Tuyết Sơn lúc này mới chịu nhìn thẳng vào hắn.
Arthur: “Tiền tiết kiệm của em hiện tại có khoảng một trăm ba mươi tám triệu tinh tệ, ở Đế đô có nhà cửa, còn có một chiếc phi thuyền cá nhân cỡ nhỏ. Nếu thầy kết hôn với em, những thứ này đều sẽ thuộc về thầy.”
Yến Tuyết Sơn ngẩng đầu lên. Arthur thấy hy vọng đang ở ngay phía trước, liền tiếp tục nói:
“Về phương diện công tác, em là Thượng tướng, công việc rất ổn định, còn có tiền đồ thăng tiến. Mỗi năm lương cố định ba triệu tinh tệ. Vì chuyện ăn ở đều được quân đội lo liệu, cơ bản không cần chi tiêu gì thêm, khoản tiền này đều có thể giao hết cho thầy.”
“Đợi đến khi em sáu mươi tuổi nghỉ hưu, mỗi tháng em còn có thể nhận được lương hưu một triệu tinh tệ. Về thực lực kinh tế, em thấy những đối tượng mà công ty xem mắt giới thiệu cho thầy rất khó đạt tới mức này. Thầy nói có phải không?”
“Mặc dù công việc của em có rủi ro hy sinh khi làm nhiệm vụ, nhưng nếu điều đó xảy ra, thầy có thể nhận được khoản tiền bồi thường một lần trị giá năm mươi triệu tinh tệ, và phối ngẫu của em sẽ là người thụ hưởng đầu tiên.”
“Thầy xem, có phải rất hời không? Dù thế nào đi nữa, thầy đều có thể an tâm dưỡng lão.”
Yến Tuyết Sơn nghe một hồi, liền tựa người ra sau ghế, gật đầu. Anh vẫn cảm thấy hơi không được tự nhiên. Arthur chẳng hề chớp mắt, ánh mắt dính chặt trên mặt anh như muốn tìm ra sơ hở nào đó. Trực giác của Yến Tuyết Sơn đang mách bảo anh: Không ổn. Rất không ổn. Đây là một cuộc giao dịch cực kỳ bất công. Trên thế giới này làm gì có ai đi làm loại giao dịch lỗ vốn như thế chứ?
Khi còn bé, cha nuôi từng dạy anh một câu: “Thứ miễn phí mới là thứ đắt nhất”. Anh rất tán thành điều đó. Chẳng lẽ, Arthur hiện tại đang muốn tranh đoạt cơ hội thăng tiến lên Nguyên soái nên cần anh - một anh hùng chiến tranh - đứng ra ủng hộ chăng? Quả thực, nếu có một vị phối ngẫu phù hợp, sẽ tạo ra ảnh hưởng tích cực đến số phiếu bầu chọn.
Arthur vẫn đang nói: “Hơn nữa, hơn nữa...”
Còn có chỗ tốt gì nữa sao? Yến Tuyết Sơn nhìn hắn. Arthur tiếp lời: “Hơn nữa, em thấy mình cũng không tệ, thầy xem có phải không? So với mấy tên kia, em cũng nên được tính là một soái ca chứ nhỉ.”
Tự khen mình đẹp trai vẫn khiến hắn có chút ngượng ngùng. Yến Tuyết Sơn đánh giá hắn như nhìn một con mèo con hay cún con, rồi công tâm nhận xét: “Không sai, cậu rất anh tuấn. Trong số những người đàn ông tôi từng gặp, cậu cũng là một trong những người đẹp trai nhất rồi.”
Yến Tuyết Sơn chợt nhớ đến cảnh tượng hôm đó, Arthur phục trên người anh, mồ hôi nhễ nhại. Thật kỳ lạ.
Arthur thì lòng nở hoa. Sư phụ khen hắn đẹp trai kìa!
Arthur hồi hộp như đang chờ kết quả thi cử, mười ngón tay đan chặt vào nhau, siết lại: “Vậy nên, thầy thấy em thế nào? Có phải rất thích hợp làm đối tượng kết hôn không? Thầy có muốn cân nhắc, bỏ qua mấy tên kia và ưu tiên chọn em không?”
Arthur nói chuyện rất văn nhã. Nhưng Yến Tuyết Sơn cảm thấy ánh mắt hắn rất “ồn ào”, sáng lấp lánh như đang thúc giục: Chọn em đi, chọn em đi, chọn em đi!
Yến Tuyết Sơn nghiêm túc suy nghĩ về việc Arthur trở thành đối tượng kết hôn của mình. Anh nhận ra, về lý thuyết mà nói, thực sự chẳng có chỗ nào để chê cả.
Anh vừa nghĩ vừa nói: “Trước đây tôi luôn chỉ coi cậu là chiến hữu của mình.”
Arthur: “Ừm, em biết mà...”
Chỉ một câu này thôi, hắn đã cảm thấy mình như bị đánh bại. Nhưng nếu muốn kết hôn với Arthur, đâu chỉ có ngần ấy vấn đề phải không?
Yến Tuyết Sơn hỏi: “Người nhà cậu có biết cậu định kết hôn với tôi không? Cậu không cần phải liên hôn chính trị sao?” Đây là tình huống rất phổ biến.
Arthur biết thế nào mình cũng sẽ nghe thấy câu hỏi này. Hắn biết Yến Tuyết Sơn sẽ rất tức giận, nên lúc gặp lại mới bắt anh trả tiền cơm, chứ không hề bùng nổ nghiêm trọng.
Arthur nói: “Mấy anh em trong nhà em, ai nguyện ý nhập ngũ đều đã nhập ngũ cả. Nhưng chị gái em bị quân địch bắt được và chết thảm. Để bảo vệ các con, cũng để tránh việc chúng em trở thành con tin, nên bên ngoài mới phải ngụy tạo và che giấu thân phận gia đình. Em xin lỗi.”
Quân lệnh mà. Anh hiểu. Yến Tuyết Sơn gật đầu: “Bình thường.”
“Chỉ là, tôi không ngờ lúc đại quyết chiến, Tổng thống lại để con trai ruột của mình đi làm nhiệm vụ của đội cảm tử?”
Arthur cười nhẹ: “Mọi người đều như nhau cả thôi. Em trước hết là đứa trẻ của Liên tinh Ngân Hà, sau đó mới là con trai của cha em. Cần em đi làm, thì đó chính là em. Sinh mệnh của em cũng chẳng cao quý hơn người khác.”
À. Chính là cái này. Yến Tuyết Sơn nghĩ. Câu nói này tuyệt đối không phải là giả dối.
Yến Tuyết Sơn biết mình không giỏi đối nhân xử thế, do rối loạn cảm xúc nên anh không cảm nhận được tình yêu hay sự yêu thích, nhưng anh hiểu thế nào là sự tôn trọng. Arthur rất tôn trọng anh, cũng tôn trọng người khác, tôn trọng mỗi một cá nhân. Cho nên, ở cạnh Arthur khiến anh cảm thấy rất thoải mái. Giống như đang ở trong ngày xuân, lười biếng phơi nắng, từ cơ thể đến tâm hồn đều chậm rãi ấm áp lên.
Arthur nói xong ngần ấy lời, hắn cảm giác như đã dùng hết toàn bộ dũng khí của cả cuộc đời mình. “Nhất cổ tác khí, tái nhi suy, tam nhi kiệt”. Hiện tại, hắn đã đến giai đoạn “tam nhi kiệt” rồi.
Thực ra lúc đến tìm Yến Tuyết Sơn, trong đầu hắn không hề nghĩ nhiều như vậy. Khi thấy dòng tin [Không rảnh chiêu đãi cậu. Tôi đang bận chuyện kết hôn], hắn đã thật sự tin rằng Yến Tuyết Sơn sắp kết hôn. Với hắn mà nói, điều đó chẳng khác nào trời long đất lở.
Lần đầu tiên trong đời hắn biết thế nào là “quan tâm thì loạn”. Hắn hoàn toàn không thể bình tĩnh suy nghĩ, cứ thế mơ mơ màng màng in cả một xấp đơn xin kết hôn, trong đầu chỉ có duy nhất một ý nghĩ “muốn kết hôn, muốn kết hôn với Yến Tuyết Sơn”, đóng gói hành lý, chạy ba ngày ba đêm không nghỉ, lao đến nông trường tìm anh. Hắn còn sợ rằng trong lúc mình không ở đó, Yến Tuyết Sơn đã “kết hôn chớp nhoáng” với người khác rồi.
Lúc trước, mỗi lần nhận quân lệnh lao ra tiền tuyến giữa liên tinh, hắn cũng chỉ có tốc độ này mà thôi. Hắn biết Yến Tuyết Sơn ở đâu, đã dùng một vài thủ đoạn nhỏ. Hắn nhất định phải biết, nếu không đêm nào hắn cũng mất ngủ. Trời mới biết, từ sau khi Yến Tuyết Sơn không ở cùng phòng với hắn nữa, hắn chưa có đêm nào ngủ ngon giấc cả.
Nhưng khi thật sự gặp được Yến Tuyết Sơn, hắn lại không dám lấy đơn xin kết hôn ra, cũng vì không tìm được thời cơ thích hợp. Chỉ cần biết Yến Tuyết Sơn chưa kết hôn, hắn đã thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Mấy ngày ở nông trường làm việc, tay hắn cứ tự ý, thừa dịp anh không chú ý lại lôi tờ đơn kết hôn ra, trái với lý trí, cứ nhất định phải điền nội dung vào. Điền xong lại chê chữ mình viết không đẹp, mắc bệnh rối loạn ám ảnh cưỡng chế viết đi viết lại mấy lần, bắt buộc mỗi chữ phải viết thật ngay ngắn, chỉnh tề.
Nói xong tất cả, Arthur thấy Yến Tuyết Sơn hơi hé miệng, như muốn nói gì đó: “Tôi...”
Trái tim Arthur đập loạn nhịp, hắn nghiến răng, quyết định phải “tiên hạ thủ vi cường”! Vô hình trung chặn đứng sự từ chối của Yến Tuyết Sơn.
Hắn đứng dậy, giơ tay chào kiểu quân đội với Yến Tuyết Sơn.
“Sư phụ, thầy là người mà em kính yêu nhất trên thế giới này, cũng là người quan trọng nhất đối với em. Em nghĩ, giữa chúng ta không cần thêm bất kỳ sự khảo nghiệm nào nữa, thầy có thể tin tưởng rằng, trong những tình huống nguy cấp nhất, em tuyệt đối không tiếc tính mạng vì thầy.”
“Em biết, chắc chắn thầy đang muốn từ chối em. Xin thầy đừng thấy hoang đường, hãy nghiêm túc cân nhắc việc thêm em vào danh sách đối tượng kết hôn cho phép của thầy. Thầy cứ từ từ cân nhắc, sau khi em trở về, hãy cho em câu trả lời.”
Arthur nói: “Vậy, em đi bắt chuyến phi thuyền đây, kết thúc kỳ nghỉ để về Bộ Quốc phòng báo cáo.”
Yến Tuyết Sơn lặng lẽ tiễn hắn rời đi. Lưng Arthur thẳng tắp, nhìn chung, trừ việc không cẩn thận bước chân trái chân phải cùng lúc, thì vẫn rất tuấn tú và tỉnh táo.
Sau đó, Yến Tuyết Sơn cúi đầu, nhìn tờ đơn đăng ký kết hôn trên bàn.
Ừm.
Anh thậm chí còn chẳng có cơ hội mở miệng nói lời nào. Thực ra, lúc nãy anh đã suýt chút nữa, do “ma xui quỷ khiến” mà định đồng ý rồi...
Nhưng Arthur đã đi mất rồi, vậy thì thôi, anh cứ để dành thời gian suy nghĩ thêm chút nữa vậy.
Lời của editor: Nhãi con tóc vàng! Quay lại ngay cho mama
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
